Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
Phản hồi cho Dead Man Walking

KamuiJJang lúc 23 Dec 2009 11:57 AM
Hem nói bản sắc ý là vậy đâu. Bản sắc ý là giọng văn đó, nghe nó quen quen chung chung quá, giống n` tác giả nc ngoài hiện đại mà ko biết tác giả nào, kiểu vậy. Còn cái punch line thì mình nghĩ câu chuyện này cũng ko thực sự cần thiết, vì ngay từ đầu đâu đã cần thắt nút mở nút.

Nếu như bạn viết theo cấu trúc thế này:

Một người đàn ông đi theo vợ anh ta đến 1 cửa hàng, ngồi xuống bên cạnh và nhìn cuộc cãi vã về tiền bạc với ng` yêu anh ta, rồi anh ta đau khổ đứng dậy đi về, vv các chi tiết, viết thật khéo như thể anh ta còn sống và tham gia mọi việc rồi cuối cùng là đùng 1 cái mới cho độc giả biết thực ra anh ta đã chết chỉ là 1 bóng ma, thì cái đó là thắt nút mở nút.

Nhưng bạn chọn cái cách diễn tả tâm sự của nhân vật thế này, thì thực ra ko cần phải có thắt nút mở nút, vì đây nó giống như kiểu, slice of life, 1 mảnh đời thực, cũng là 1 kiểu chủ đề mà n` người ưa sử dụng. Mình thấy thế này đọc hay lắm rồi, chỉ cần có thêm chút bản sắc tác giả vô nữa thôi.

Nói đi cũng phải nói lại, đây là truyện nv tên nc ngoài bối cảnh nc ngoài mà ha :)) viết tây tây vậy cũng là dễ hiểu.
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

mike kobayashi lúc 22 Dec 2009 9:09 PM
@Mui: cảm ơn bạn Mui ^0^

Ừa, cái vấn đề bản sắc đó nói đúng rồi đấy. Mình thì nghĩ nó hơi bị thiếu một điểm nhấn chính, một cái climax - không phải kiểu climax bình thường mà kiểu dư lày lày: nó giống như một thằng kể chuyện cười, kể cả đoạn ổ ôi rất nhạt nhẽo xong đến cuối tự dưng phang một câu vào làm mọi người cùng rú lên. Mình hem biết tiếng Việt ta gọi là gì nhưng chung quy nó là punch line. Viết cái này thì không thể viết climax bình thường được nhưng vì thiếu punch line, thiếu một cái gì đó làm người đọc 'Ồ!', ngã ngửa, etc. thành ra truyện đầy mà vẫn không đủ.

>:DD thì giả dụ chú nhân vật chính chú chết rồi mà vẫn lang thang cõi dương gian (chắc tại gia đình không đốt đủ vàng mã đó, mô Phật) thì mới nuối này tiếc nọ. Chứ chú nào nằm xuống há mỏ ra thăng luôn thì nói làm gì. Nói thế thôi chứ bạn Mui nói đúng rồi đó. Người sống thì phải sống tiếp, thằng chết thì phải chết đi, đời là vậy. Còn loại đến chết còn tự kỷ như anh Kain nhân vựt chính cụa mình thì hãy từ chối đỡ đi là vừa, bahaha >.>
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

KamuiJJang lúc 22 Dec 2009 12:40 PM
Chậc, ko muốn comment = eng nên viết = vie nhé. Truyện hay và tư tưởng thấm đẫm mùi văn tiểu thuyết hiện đại phương tây. Thú thực là vậy, cả tình tiết, cả chi tiết, cả ví dụ, cả mẫu nhân vật, tất cả. Rất tây. Bởi vậy mà đọc một hơi cho đến hết nhưng dường như thiếu 1 chút gì đó gọi là bản sắc. Thật vậy. Mình ko đòi các tác giả phải viết truyện bản sắc Việt vì Việt làm gì có bản sắc truyện nào rõ ràng đây, toàn đi học lung tung.

Chậc, nhưng nói gì thì nói, con người ta phải sống tiếp. Người chết rồi thì nên chết đi. hãy nghĩ rằng mình được nhớ đến, vì kể cả ko thì đằng nào cũng đã chết rồi. Người đang sống thì nên bước tiếp, vì dù có khóc hay tự tử, ng` kia cũng ko sống dậy đc. Và đến 1 lúc nào đó, cũng sẽ giống ng` kia, chết và tự hỏi có ai sẽ khóc cho mình? Câu trả lời là, hãy sống cho mình và khi chết hãy tự khóc cho mình, người đời ko ai sống hộ chết hộ khóc hộ mình đâu.

Cô vợ kia vẫn còn đến mộ và khóc, là hay đấy chứ. Cô ta đâu cần nói dối ng` chết làm gì? Tiền là để sống tiếp, và khóc là để nhớ về quá khứ. Âu cũng là 1 cách sống thực sự đáng ngưỡng mộ. :)
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

ROOF!!! lúc 30 Apr 2009 1:22 AM
Guess I cld be out there keeping half a city hostage n make one person decide who to live n who to die too, but gosh, the effort and the noise!!

The gap is why we tales of many bargaining their souls for talents, countries or good fortune. Now that hell's way overpopulated it becomes a form of entertainment in spare time, to sit back, grab a drink and observe hw ppl deal make it to the other side, watch them do an U-turn, dying trying, or take time building bridge. If there's a will, then there's a way. As long as you'r not wasting what you've earned so far, Im cool. Comments are rare but they're usually given free of charge (coz Im nice like that).
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

mike kobayashi lúc 23 Apr 2009 10:24 AM
@yu chan: I don't think I will develop this fic into something longer, too bad. Thanks for your kind words. Salvador Dali totally stole my heart, too :]

@ROOF!!!: this can turn into a discussion on misanthropy, LOL

I think it happens to many people, not only writers. There's a certain gap between one's dream and one's ability. You may make up how a story should go in your mind, but when it comes down to expressing your ideas with words, it requires more than just imagination. Killing your own kids is just a common dilemma of artists.

You sound like someone who can make quite a good Joker, ha. Sometimes we cannot choose our paths, they choose us instead. Once heard they say, you don't know what you got till it's gone. Human beings are born to make mistakes. I don't expect to gain the ability to see the black and white of this life nor set my foot on the right way. Just hope that when I'm kicking it with the dead, I won't have too many things to regret.

Hope you have fun with the hating rants D: :D We need more honest assholes than hypocrites. (see? i ramble again *facepalm*)
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

ROOF!!! lúc 20 Apr 2009 11:09 PM
Right, writers. First, you complain you never have any idea worth writing down. Then when you finally hv one, you waste no time to straggle it with your bare hands and dry eyes.

Rants. Just hate it when people dont treasure what they have. It makes me so angry I want to rip them apart and watch as fat from their bodies drip down the folk handle used to stick them in hot fire. Hope you dont walk down that path. Death and beauty and love and arts and other cliché craps.
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

yu chan lúc 17 Apr 2009 9:14 AM
Juz read until the word Salvador Dali catched a dark neuron in my mind… :) Really love his magic paintings. This fic is like “the drawers”. When I read One lost winter I thought this one must be living (or else, used to) in another country.. Isn’t it. I don’t know, but I was impressed by the way you can express your reasonings here at ease. This fic could be a part of a wonderful long fic if you have intention to.

Nice day mike :D
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

mike kobayashi lúc 14 Apr 2009 11:54 AM
@ROOF!!!: No hard feelings here, I adore your review, indeed. I love it when people read my stuff and know what's going on :D

Two words for your review: spot on. I'm aware of my story's problem. There's a certain lack of an orgasm. When you read a story like this, you would expect the author to build up the tension, then come a twist, and everything be revealed later. My 'kangaroo hop' writing style stole that orgasm from the readers. The tension, the twist and the contrast here are not enough, hence the bitterness - which should be treated as the main theme here - seems to be watered down and it leaves the readers an unsatisfied feeling.

But like I stated beforehand, this piece is more of a rant than anything. A story is just an excuse for me to /slag off this bitch of a life/ voice my disordered concepts of life and death and beauty and love and art and all those cliché crap. My opinions are scattered everywhere in this writing, inhabit almost every sentences but the story itself. I can understand why you see the disconnection between the parts here.

To be honest, I did not expect a single review for this story (save for my betagirl's) so yours is more than welcome. Please come back and feel free to do your blah-ing thing, I always appreciate that :D

@JangJin: Mềnh hông dám ạ. Bạn cứ chờ truyện tiếp nhất quyết sẽ sến ạ :")

@Cat: yeah yeah yeah, keep on riding that cracked out awesometastic zOMGkawaii cloud of yours with Nicole. You crazy kids. Stop /peeing/ raining on my gay parade, thank you. And you know I feel grateful toward you. I mean, ain't I writing some coughFLUFFcough right now? *snugs*
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

Chubby Chusta lúc 14 Apr 2009 10:56 AM
Haizz.... Ý gì đây? Ghen tị về độ fly của mều và Nicole hả? Con Nicole bi chừ nó có khi còn fly hơn mều rồi đó. Hông bít nó kiếm được việc làm chưa hay vẫn ở nhà trông cháu và ăn tiền trợ cấp chính phủ nhỉ? Mê nó quá chừng chừng!!!!

Còn về syntax grammar nhá. Loại Babo đầu đất không hỉu đừng phê bình vớ vẩn nhá. Oánh đó. 3 năm đại học mới đạt được trình đó đó. Dù có nguy cơ trượt môn grammar kì này bất kì lúc nào đó, hé hé.

Ừa, còn về nội dung chiện, nói thiệt là khinh lắm. Người trong cuộc biết rõ quá cái sự tiểu nhân của đứa vít khi chọn tên nhân vật mà. Hèn hạ quá mà, đúng là fan của thằng Choi TOP dâm thì chỉ đến thế thôi. Mà ừa, nói thật là tất cả chúng ta đều quá mệt mỏi với bọn già rồi, nên là đừng mong mều mê chiện này, đừng có mong! May ra nộp cho mều khoảng 10 cái fluff TopRi nữa thì mều comment tử tế cho. Mà còn mún chi nữa? Đã beta nát băng cho coi như là đóng góp lớn nhứt rồi còn gì.

Thôi, bay nè, đang high đây. Hịp!!! *te te đi xem Sonagi lần thứ 3 trong ngày*
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

JangJin lúc 13 Apr 2009 10:23 PM
Đồ điên! Viết tiếng Anh để cán bộ không hiểu gì không chê sến được phải không? :((
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

ROOF!!! lúc 13 Apr 2009 8:03 PM
Well... what can I say, the ideas are there, the bitterness is there, love them, but somehow the writing didn’t work for me. Each sentence is beautiful on its own but when you put them together, or when you put 2 para together, the connection between them aint strong enough for the whole story to flow.

Frankly I hate the French restaurant part, seems like you were in a big rush to finish it off coz a lot more could be exploited. I understand you may not want to make this soapy but skipping out on potential goodness makes it harder for readers to sympathy with your characters. Simply telling me that his wife is a gold-digger with a heart isnt enough, u gotta make me realize it, feel it, come to it as a conclusion.

Gtg now, vnf never likes me >.>;; anyhow will get back later if you don’t mind more of my blah-ing. I only do this for stories I like so don’t take offense. Keep writing more I will comment :D
Phân đoạn: It's the hard knock life for us.

Bạn cần Đăng nhập đề gởi Phản hồi.
Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
[SMoon] Thiên thần và mộng ảo
Năm tháng đã ép cứng dòng chữ trong tấm thiệp thành một thứ cũ kĩ không đầu không đuôi. Tôi rờ rẫn ngón tay trên chúng để phát hiện ra chẳng có phép niệm màu nào tái hiện lại quá khứ. Buồn đã khô cong trên những cánh hoa trà. Câu nói không hàm ý mặc niệm thời gian.
Trực tuyến
6 Khách, 0 Thành viên