Smoke gets in your eyes...Giờ đây, khi nhớ lại, tôi vẫn cảm nhận được nguyên vẹn nỗi đau đớn đó. Cùng với thời gian, trưởng thành và chín chắn hơn, tôi cố nghĩ về nó với cách nhìn nhận của một người làm nghệ thuật. Rằng đó chỉ đơn thuần là sự tuyệt vọng khi cố sức theo đuổi và nắm bắt vẻ đẹp ảo ảnh đến tận cùng. Nhưng dù thế nào, giống như bị axit ăn mòn, những ngày tháng cuối cùng tuổi hai mươi của tôi đã vô tình bị nỗi xót xa ấy khoét hổng một miếng lớn, mãi sau này vẫn không có gì thay thế nổi...