Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
Phản hồi cho Mắt lạnh

Kaneki Ken lúc 29 Jul 2017 8:38 PM
Em xin cảm ơn chị đã phản hồi ạ:=)

Em cũng chỉ mới tập viết. Quyết định viết fic này là khá mạo hiểm vì dính đến bạo lực, hận thù vốn đã rất tệ rồi, sợ mình đưa nhân vật vào được nhưng lại không cứu ra được. Tuy vậy em vẫn muốn thử cố xem sẽ đi đến đâu. Cũng rất mong nhận được góp ý của chị nếu có chỗ nào chưa được ạ.

Và lí do em để nó là MA thì (hì hì), chị cứ bình tĩnh. Đây mới là opening thôi mà.
Phân đoạn: 1. Prologue

Quân Hy lúc 29 Jul 2017 11:41 AM
Chị thích giọng văn này, nó đủ lưu loát để dẫn dắt chị theo mạch truyện, và không khiến chị thấy ngán khi phải đọc những đoạn dài.
Hệ thống nhân vật được xây dựng lớp lang và có tính cách riêng.
Các yếu tố rate cao không phô, khiến cho chị không thấy quá sợ khi đọc. *lau mồ hôi*
Mong là em sẽ hoàn thành câu chuyện này.
Phân đoạn: 1. Prologue

Quân Hy lúc 27 Jul 2017 10:52 AM
Một thời gian dài chị nhìn thấy fic trên Thư Viện mà chưa đọc vì Rating quá cao so với linh hồn yếu đuối của chị *k-khụ*. Nhưng hôm nay đọc thử vài đoạn thấy rất thích hành văn của em.
Đặt cục gạch, đọc xong sẽ rev tiếp.
Phân đoạn: 1. Prologue

Bạn cần Đăng nhập đề gởi Phản hồi.
Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
No emozione
Gần như là, không còn sự lựa chọn. Trong thâm tâm tin rằng chỉ cần quay đầu lại sẽ có đường ra. Thực chất, đã không còn sự lựa chọn. Giống như, trên thế giới này, đứng giữa ngàn vạn chiếc mặt nạ khác nhau, người ta sẽ - rất tự nhiên - dõi theo một kẻ mang chiếc mặt nạ giống mình. Rất tự nhiên, để bước chân dẫn dắt đến gần hơn. Cũng rất tự nhiên, muốn giật bỏ mặt nạ của nhau. Để nhìn vào cái tận cùng bên trong nhau, đùa chơi với nó và vứt trả lại. Chẳng như ban đầu. Tức là méo mó, vặn vẹo, sao đó, chẳng như ban đầu. Bản chất của con người là bóp méo những bản chất khác. Nên đừng ngạc nhiên khi một lúc nhìn lại, cái gì trong ta méo mó kỳ lạ. Có gì mà ngạc nhiên? Bản chất của nam châm là trái hút, cùng đẩy.Thử nghĩ, nam châm cùng cực, ngoài lực đẩy mãnh liệt, còn lực hút thầm lặng nào không?Anh. Cái gì ta nhìn thấy, là sự thật, và ta tin vào sự thật ta nhìn thấy. Hắn. Cái gì ta không thể nhìn thấy, có lẽ là sự thật, vì ta không vặn nó thành giả dối được.
Trực tuyến
14 Khách, 0 Thành viên