Author: (An) Rei Hino
Rating: M (cho nội dung)
Disclaimers: '_' KAT-TUN của ông Johnny và JE. Tôi nợ Koizumi thật cái tên của bà ấy, chứ tôi cũng chả biết mặt mũi hay tuổi tác hay giọng hát của bả ra sao Ô_o. Các nhân vật còn lại là của tôi.
Fandom: KAT-TUN
Pairings: Jin/girl; Akame (light); JunDa (implied)
A/N:** T_T có vẻ như mình hoàn toàn lụt nghề viết fanfic. Nhìn kiểu gì nó cũng giống truyện. Nên cho dù không biết KAT-TUN là ai thì cũng chẳng vấn đề gì, đấy là một ban nhạc của JE có 6 thành viên, sở hữu bởi một ông già tên là Johnny, họ nổi tiếng và họ tài năng. Basic là thế.
** Chữ cái đầu tiên của tên của 6 thành viên tạo thành chữ KAT-TUN, trong fic tôi chỉ viết về Akanishi Jin, Kamenashi Kazuya và Tatsuya Ueda.
** Posted in my blog Death Clock.
Ảo giác
An Rei// M// Akame// KAT-TUN// Truyện ngắn
Phần I [/II]
1.
Tôi, [Tatsuya Ueda], không mấy khi nói chuyện với cậu ta. Thực tế là chúng tôi không hợp nhau. Cậu ta là mẫu người thích tìm kiếm hoạt động hướng ngoại để bản thân ngửi thấy cảm giác vẫn đang sống, còn tôi lại là kẻ thích ngồi thiền một mình trong căn phòng riêng để nghe thấy chính mình lên tiếng thì thầm.
Tôi đứng nhìn cậu ta một lúc khá lâu truớc khi chấp nhận lời mời đi uống rượu cùng. Cả hai chúng tôi đều biết như thế sẽ thật gượng gạo, nhưng lại mặc kệ, cơ hồ như trông đợi men rượu sẽ làm tính cách mềm yếu bớt, chúng tôi sẽ hiểu nhau ở một ngưỡng nào đấy khác.
Trong quán bar nhỏ ít ánh sáng, cậu ta gọi whiskey, chưa uống giọt rượu nào mà giọng đã nhuốm vị say, cậu ta kín đáo thở dài, nhưng sự mệt mỏi có vẻ quá lớn, tôi đọc thấy sự phiền muộn nghiêm túc lan vào không khí. Bồi bàn mang rượu tới, tôi hắng giọng, tôi đang nghe cậu đây, cậu ta dường như không quan tâm và chỉ rót rượu ra một cách từ tốn.
“Đối với một thứ không hề tồn tại, làm sao để quên nó đi?”
Xoay cốc rượu, Jin hỏi. Tôi nhìn cậu ta trân trân.
2.
Jin tỏ ra vui vẻ thoải mái khi đọc bài báo về scandal của Kame “Tốt quá còn gì, chí ít như thế có nghĩa là Kame không bị vô cảm. Cứ tưởng chỉ biết suốt ngày làm việc như một gã điên chứ.” Cậu ta nói lớn, cố ý để Kame nghe thấy, Kame chỉ cười trừ.
Dĩ nhiên bài báo đó không phải đồ thật, vì Kame không thích con gái. Điều đấy cả thế giới chắc chỉ có tôi nhận ra. Và Yamashita. Có lần Yamashita kín đáo hỏi tôi trước khi bắt đầu buổi concert của KAT-TUN và NewS, rằng có đúng là Kame gay không. Tôi nói không phải. Cậu ta chỉ không thích con gái mà thôi.
“Như thế có gì khác nhau?” Yamashita nhướn một bên mày, tôi trả lời “Khác chứ. Không thích con gái đâu có nghĩa là chỉ thích con trai.”
“Em không hiểu gì đâu đấy nhé!” cậu ta la lên “Ueda Ueda, anh làm Yamapi vĩ đại loạn lên rồi!”
Cậu ta nói thế, nhưng có vẻ như cậu ta cũng hiểu ra. Kame yêu một người, Kame từ chối yêu người đấy, Kame tự làm hỏng mình, Kame trở thành kẻ không biết yêu người khác.
Jin có lẽ biết chuyện này - việc Kame nhất quyết từ chối mọi mối quan hệ sâu đậm, nhưng chưa bao giờ nghiêm túc phân tích nó, hoặc cố tình không chịu phân tích, cậu ta chỉ nói rằng chẳng qua Kame chưa gặp người thích hợp mà thôi. Khác Kame, Jin thay đổi người yêu nhiều lần, cậu ta có quá nhiều trải nghiệm, cậu ta không bao giờ đứng yên. Vì thế nhiều cái cậu ta không chú ý, không nhìn thấy, hoặc tảng lờ.
Cậu ta luôn xoay thế giới của mình thật nhanh.
“Kame, người phụ nữ này hình như hơi… lớn tuổi quá đó…” Koki nhìn Kame. Kame bật cười, cậu bắt đầu nghe theo những tờ lá cải này từ bao giờ thế. Nhưng ánh mắt cậu ta buồn rượi. Koki nhận ra điều đấy và nhìn tôi.
“Mỳ udon hả Tatsuya?” Kame ngồi xuống trước. Mùa đông ngồi ăn mỳ ở chỗ này là hợp nhất còn gì, tôi nhún vai, ăn đi, rồi kể cho anh chuyện của cậu.
“Tại sao lúc nào cũng là ăn mỳ và tâm sự chứ! Hai cái đấy chả liên quan gì tới nhau cả Tatsuya.” Kame lắc đầu. Nhưng cậu sẽ nói mà phải không. Anh biết là với anh thì em chẳng thể không phun ra gì dù có muốn giấu mà.
Tôi lại nhún vai, cho đó là một lời khen. Cũng không có gì sai khi là một kẻ (đáng sợ) như thế.
3.
Chả có gì sai khi là một người như thế, tôi đáp lại Jin, cậu ta bật cười thành tiếng.
“Phải, vì thế tôi mới tìm cậu,” Jin xoay cốc rượu trong tay mình, sóng sánh “Tại sao tôi cứ có niềm tin là cậu sẽ có cách giải quyết giúp tôi nhỉ?”
Cuộc nói chuyện duy nhất dài tới ba tiếng đồng hồ trong gần mười năm quen biết của chúng tôi hôm đấy xoay quanh một người con gái. Cũng chẳng có gì là lạ, cái lạ là Jin thừa nhận đấy là cô gái duy nhất Jin đã yêu, nhưng lại không hề tồn tại trên cõi đời này. Tôi hỏi thế cô ta là giấc mơ hay sự hoang tưởng?
Jin nói rằng đấy là cuộc sống thực của ba năm về trước.
4.
“Tại sao lại là Koizumi?”
“Vì bà ấy đẹp.”
“Cậu biết anh không dễ bịp mà. Hơn nữa, bà ta không đẹp.”
Kame cười. Tôi không thích nụ cười của Kame vào mùa đông. Chúng lạnh và đầy tổn thương. Nếu là tuýp phụ nữ hơn tuổi thì sao không chọn Fujita-san, như thế thì AT-TUN chả ai có thắc mắc cả. Koizumi đã ở xế chiều của sự nghiệp ca hát cả hai mươi năm của mình rồi.
Anh biết mọi việc không phải thế mà, Kame sì sụp bát mỳ. Vấn đề không ở Emi-san, hay Koizumi-san, tất cả là ở em thôi.
Em muốn trưởng thành.
Cậu đang trưởng thành.
Nhưng quá chậm.
Cậu muốn lớn nhanh bằng cách quen với một người phụ nữ hơn tuổi sao?
Tatsuya, anh biết mà?
Phải phải, anh biết. Cậu là một trong hai trụ cột của KAT-TUN, cậu là một người nghiêm túc làm việc, cậu cần chín chắn và trưởng thành. Nhưng cậu mới chỉ 22. Có những cái cậu không thể thúc nhanh quá trình được đâu.
Ví dụ?
Sự cân bằng.
5.
Tôi bước vào một căn phòng bỏ trống và thấy cô ấy ngồi đấy, Jin kể, ôm một xấp giấy trắng và hý hoáy vẽ vẽ tẩy tẩy. Đấy là những bản phác tạo hình các mẫu tóc.
Tôi đang tìm nơi có thể trốn khỏi sự ồn ào của Yamapi và Ryo, nhưng JE thì hầu như chỗ nào bọn hắn cũng biết ngoại trừ chỗ này, nên khi thấy cô gái đó rõ ràng không quan tâm tới sự có mặt của tôi, tôi quyết định ở lại.
Không quan tâm tới sự có mặt của Akanishi Jin ah, tôi chặc lưỡi, khởi đầu tình cảm của cậu là từ đây ha, tôi pha chút giễu cợt trong giọng của mình. Môi cậu ta hơi cong lên, không, tôi không thích những cô gái ra ngoài mà không trang điểm, nhất là khi còn theo nghiệp làm đẹp như tạo mẫu tóc, nói chung cô ấy mất điểm ngay từ đầu rồi.
Vậy sao cậu lại thay đổi ý kiến?
Tôi ngủ quên. Khi tỉnh dạy thì cô ấy đã đi rồi. Tôi tìm thấy cạnh mình một tờ giấy vẽ một mẫu tóc, cô ấy ghi nắn nót ngay ở dưới là “kiểu tóc này hợp với anh hơn.”. Chiều hôm đấy tôi đưa người ta mẫu vẽ để cắt thử cho mình. Đúng là hợp. Hôm sau tôi quyết định quay lại căn phòng đó.
Để tôi đoán, hai người có cuộc nói chuyện đầu tiên, sau đấy cậu bắt đầu lui tới đó nhiều lần? Tôi nghe thấy rượu chi phối số lượng ngôn từ của mình.
Sai rồi. Phải mất tới bảy lần trong năm ngày liên tiếp để gặp lại cô ấy.
Cô ta đúng là không quan tâm tới cậu rồi.
Cô ấy lấy kéo tỉa ra và sửa lại tóc của tôi một ít. Cô ấy cũng nói tôi nên nhuộm tóc màu trầm hơn. Tôi hỏi cô ấy là nhà tạo mẫu tóc cho nhóm nào vậy, nhưng cô ấy không làm cho JE mà là mở một tiệm cắt tóc nhỏ xinh ở một bến tàu điện ngầm. Thế sao cô lại xuất hiện ở JE? Đâu có, tôi đang ngồi ở một căn phòng trống đấy chứ.
Người quen của Johnny hả? Tôi hỏi. Phải là người quen của Johnny thì một cô gái không liên quan mới xuất hiện ở JE được.
Cháu gái của Johnny, cậu ta sửa lại.
Nhưng Johnny chỉ có một cô cháu gái.
Đúng, đang điều hành một khách sạn ở Shibuya. Từng là một đứa con gái nổi loạn bất trị.
Tại sao nhà tạo mẫu tóc lại đi làm về khách sạn?
Jin chỉ cười và im lặng.
6.
Koizumi-san dạy em gấp origami. Cả căn phòng của bà ấy đầy những hình gập từ giấy. Bà ấy nói là mình chỉ trải những giác quan của bản thân ra, như thế sẽ dễ dàng lắng nghe thấy tiếng lòng của bản ngã hơn. Em nghĩ chắc cũng giống như anh ngồi thiền vậy.
Bà ấy ngồi xuống một tấm nệm, em cũng ngồi theo. Bà ấy lấy một tờ giấy ra và bắt đầu gập. Em cẩn thận làm theo từng bước. Bà ấy gập một con hạc, giải thích là nếu tìm hiểu origami, thì hãy bắt đầu từ những cái thông dụng và đơn giản nhất.
Nếu muốn tìm hiểu thiền thì cậu hãy học cách ngồi khoanh chân, tôi nói và Kame bật cười (Tatsuya, anh đừng nói đùa với cái mặt tỉnh bơ lạnh tanh như thế).
Em chưa từng thử gấp origami, anh biết đấy, nên nó mới lạ với em. Koizumi-san nói nếu em biết làm thì em sẽ ghiền, cũng đúng, tuy làm không đẹp nhưng em thích làm. Còn sản phẩm của Koizumi-san thì miễn chê. Chúng đẹp lắm. Nhưng em mê nhất là lúc bà ấy gấp, rất lạ, mà em cũng chả biết phải diễn tả ra sao.
Thoát ly thực tế. Tôi buột miệng, Kame mở tròn mắt nhìn tôi. Nếu cậu bảo giống thiền thì chắc là cái đấy, tôi giải thích thêm một chút, Kame gật đầu.
Thoát ly thực tế, chắc vậy, cho dù miệng bà ấy vẫn nói và tay thì hướng dẫn em gập.
Nhưng origami thì liên quan gì tới sự trưởng thành? Tôi trả tiền mỳ, hai chúng tôi rời khỏi quán.
Koizumi nói đấy là cách bà ấy trưởng thành.
7.
Chúng tôi im lặng và nghe Monalisa. Tôi ít khi vào quán bar chơi jazz, Jin nói khi bài hát kết thúc và vỗ tay hưởng ứng cô ca sĩ.
Nghe cứ như cậu sợ jazz sẽ phá hỏng lối chơi nhạc của chúng ta vậy, tôi đáp lại. Jin không ý kiến, quay lại với câu chuyện của mình.
Tôi thường tới căn phòng trống đấy, lúc gặp được cô ấy lúc không. Vì thế mà nó trở thành một thói quen thú vị, cái chuyện cậu ghé vào và chẳng biết liệu hôm nay có cơ duyên gặp hay không đó.
Cô ấy thường ngồi và tạo mẫu trên giấy, hoặc sửa tóc cho tôi. Thỉnh thoảng cô ấy mang theo một cái đầu hình nhân bằng nhựa cùng bộ tóc giả để tập cắt ở đấy. Trông rất đẹp
Động tác cắt đẹp hay sản phẩm cắt thành đẹp?
Cả hai. Tôi hỏi cô ấy nghĩ gì khi cắt tóc. Cô ấy bảo không phải là sự thăng hoa như các anh khi hát đâu, cô ấy bận đọc từng sợi tóc. Chẳng nghĩ gì cả. Chỉ đi kéo theo bản năng và theo yêu cầu của những sợi tóc thôi.
Một người rất biết tưởng tượng.
Tôi cũng nói như thế, Jin ừ hử, cô ấy bảo tóc của anh cũng biết nói, chúng muốn anh đẹp hơn, những người như tôi chỉ là trung gian truyền đạt cho một người tình yêu từ tóc của họ thôi.
Bản thân cô ấy trông thế nào? tôi không chủ ý tỏ ra tò mò.
Tóc dài, buộc cao, không chải chuốt, không tỉa kiểu cách, không được chăm sóc tốt. Mặt mũi thiếu ngủ và phờ phạc. Da nhợt nhạt và mắt rất sâu. Có bàn tay đẹp. Rất hay thất thần.
8.
Koki đến sớm, cậu ta hỏi chuyện tôi khi chỉ có hai người trong phòng tập “Kame ổn chứ?”
Tôi phi máy bay giấy vừa mới gấp xong vào người cậu ta “Đây có phải một thứ gây nguy hiểm không?”
“Là sao?” cậu ta tóm lấy cái máy bay, nhướn mày khó hiểu.
“Mọi việc sẽ qua thôi, Kame tự giải quyết được.”
“Tatsuya?”
“Tin tôi đi.”
Tôi kết thúc cuộc nói chuyện một cách gọn gàng ngay trước khi cửa mở và Kame bước vào. Ngày hôm qua khi chúng tôi đang trên đường trở về nhà, chính Kame nói là mọi việc sẽ qua thôi.
Trưởng thành bằng origami ah? Kame gật đầu. Bằng origami. Thoạt đầu em không hiểu, nhưng sau này em sẽ biết, ấy là nếu em đi tới kì cùng. Koizumi-san nói thế. Anh nghĩ có khả năng nào không?
Chà…
Em thích cách bà ấy nói - trải những giác quan của mình ra. Mỗi lần trở về nhà sau một show diễn hoặc ngày làm việc cực nhọc, bà ấy thường vào phòng đó và ngồi thật lâu, gấp origami.
Có chuyện gì xảy ra trong lúc đấy không?
Origami chuyển động. Những con hạc mang theo bí mật trên cánh sẽ chuyển động quanh bà ấy. Lúc ấy Koizumi-san nói chuyện với chính mình, để tìm được một điểm đến cuối cùng.
Anh không nghĩ mình thích cảnh tượng đấy đâu.
Em thì không biết, Tatsuya ạ.
tác phẩm (c) vnfiction.com. Nếu bạn thấy dòng này hiện ra hoặc tên author bị thay đổi, tức là tác phẩm đã bị đạo. Xin hãy thông báo cho chúng tôi. 9.
Yomi, tên cô ấy. Tôi không thể tự chăm chút cho mình, cô ấy trả lời thắc mắc của tôi, theo cách nào đấy có thể hiểu là tôi không có thẩm quyền với chính cơ thể của mình. Nên giờ nó thế này, có khi sau này còn tệ hơn nữa, nhưng tôi sẽ chẳng làm gì được cho nó.
Thoạt đầu tôi nghĩ cô ấy sinh ra trong một gia đình mang tư tưởng phong kiến gia giáo, nhưng vẻ ngoài của cô ấy không ăn khớp với cuộc sống đó. Yomi giống như sinh trưởng trong gia đình không nề nếp và quản lý thì đúng hơn. Nhưng cô ấy trông vừa tự do vừa không tự do.
Thế rốt cuộc là?
Yomi không nói gì thêm, mà tôi thì không hỏi. Theo cậu thì sao?
Tôi nhún vai, từ chối đoán. Jin tiếp tục, ở đằng sau là một lý do rất không bình thường.
10.
Jin cuối cùng cũng chịu dừng lại để quan tâm tới Kame hơn trước (hoặc, như trước kia rất lâu rồi). Lịch làm việc, chế độ ăn uống, và Koizumi. Điều này bắt đầu từ lúc Kame (dưới áp lực của Johnny) mở cuộc họp báo phủ nhận mối quan hệ giữa cậu ấy và người nữ ca sĩ đã hết hào quang của giới giải trí.
“Tại sao cậu cứ nhất quyết bắt tôi phải có một cô người yêu mới được thế?” Kame lớn giọng khi hai người bọn họ trở về phòng tập, lôi kéo sự chú ý từ những người khác, bao gồm cả tôi.
“Tôi đâu có bắt buộc gì cậu! Tôi chỉ muốn cậu ngó ngàng cái gì đấy hơn là công việc. Trông cậu giờ đâu có khác gì xác chết biết đi. Cậu cần có người chăm sóc cho mình.”
“Tôi có bố, mẹ và anh em.”
“Nhưng cậu đang sống một mình, Kame.”
Mọi người cười. Thế chứ thay đổi người yêu xoành xoạch như cậu mới là tốt hả Akanishi, mọi người đùa Jin, Jin ve vẩy một ngón tay, nếu không thì chí ít cậu ấy cũng nên biết thế nào là mở rộng quan hệ chứ.
“Cậu ta có tôi mà?” Yamashita bất ngờ xuất hiện không từ đâu cả, vòng tay qua cổ Kame từ đằng sau. Mọi thứ trở nên ồn ào. Tôi bỏ ra ngoài.
Thực ra bản thân cậu cũng không muốn gặp lại Koizumi nữa phải không?
Tôi hỏi. Đấy là một buổi chiều tuyết rơi dày. Kame co ro nằm trong tấm chăn mỏng trên giường, khuôn mặt hằn rõ sự kiệt sức vì làm quá nhiều việc cùng một lúc. Đúng thế, cậu ấy đồng ý.
Tôi không thấy origami nào trong phòng cậu cả.
Em đốt hết rồi. Em không muốn thấy chúng chuyển động.
Cậu đã thấy?
Chưa. Và Không. Em thích nhìn Koizumi-san và nghe Koizumi-san kể, chứ em không muốn làm nhân vật chính.
Thế thì làm sao cậu trưởng thành được?
Chỉ không theo cách của Koizumi-san thôi.
Kame mở mắt, mệt mỏi ngồi dạy. Cậu ấy co chân lại, ôm gối, mắt không nhìn đi đâu xác định cả. Hay là em bắt chước anh ngồi thiền nhỉ?
Cậu sợ nhìn thấy hạc bay hay sợ phải đối diện với những bí mật của mình?
Đấy có phải là điểm cân bằng không?
Đấy là điểm cân bằng.
Thế tức là em chưa sẵn sàng phải không? Cậu ấy thở dài.
11.
Tôi nói, muốn hút thuốc thì ra chỗ khác chứ đừng hút trước mặt tôi. Tôi không thích những ca sĩ huỷ hoại giọng mình bằng thuốc lá.
Cậu quá cố chấp rồi. Jin nhún vai, cất bao thuốc trở lại vào túi áo. Đừng lo, tôi không hút nhiều như cậu nghĩ đâu. Cậu ta gọi thêm rượu.
Tôi chưa từng gặp cô gái như cậu miêu tả.
Chính tôi còn không gặp Yomi ở bên ngoài bao giờ. Suốt thời gian quen nhau - có lẽ là chín hoặc mười tháng gì đấy - chúng tôi chỉ gặp nhau ở căn phòng trống đấy. Cứ như là một thế giới khác. Chúng tôi ở đấy và chẳng làm gì đặc biệt cả, tôi thường xem nhưng bản phác thảo của cô ấy. Yomi là một tài năng.
Tôi biết cậu thích những kẻ có tài.
Tôi chỉ nhận định theo quan điểm cá nhân thôi. Phần lớn những bản vẽ đấy đều nằm ở nhà tôi. Tôi bắt đầu giữ chúng kể từ khi phát hiện ra Yomi luôn xé hết chúng đi trước khi rời khỏi căn phòng đó và về nhà.
Xé?
Xé. Có một cái xô nhôm ở góc phòng, toàn vụn giấy cả. Cô ấy nói rằng không giữ chúng được, nên cô ấy huỷ chúng đi. Tôi đề nghị hãy để tôi cầm. Cô ấy có tài. Cô ấy hiểu tóc. Cô ấy có một bàn tay đẹp. Tôi không hiểu tại sao Yomi lại làm thế, nên tôi quay ra hỏi cô ấy về cái tiệm cắt tóc ở bến tàu điện ngầm, rằng tôi có thể qua đấy chơi được không. Yomi chỉ chỉ tay vào đầu và nói là, đâu có được, nó chỉ có ở đây thôi. Trong mơ.
Tại sao cậu lại yêu cô ta? Tôi vô tình ngắt đứt mạch truyện. Jin không phật ý, chỉ tự nhiên im lặng một lúc lâu, cứ như là đợi men rượu và ánh đèn mờ xoa dịu mình trước khi trả lời.
Khi tôi nhận ra thì cô ấy đã không còn. Nên tôi chẳng bao giờ biết được vì sao.
12.
Em chỉ nghĩ em có thể tự xoay sở được.
Kame nói nhỏ vừa đủ nghe. Tôi bỏ cuốn sách xuống, quay đầu lại nhìn cậu ấy. Kame vẫn giữ nguyên tư thế ngồi bó gối suốt từ bấy đến giờ.
Em sợ các mối quan hệ.
Cậu chưa thử thì làm sao biết?
Một Jin là đủ rồi.
Cậu với Jin chưa từng nghiêm túc với nhau.
13.
Khi ngồi không, cô ấy có thói quen nghịch môi dưới bằng những ngón tay. Rất không thích gió, ánh sáng bầu trời, nói chung là những thứ của thế giới thiên nhiên. Cô ấy không kể chuyện về cuộc sống, ước mơ và sự bắt đầu. Yomi chỉ nói về những giấc mộng và điểm kết thúc.
Càng về sau này sức khoẻ cô ấy càng kém đi mà tôi không biết vì sao. Cô ấy nói rằng không lâu nữa mình sẽ biến mất, cô ấy nhận ra được điều đấy, ngày đó đang đến dần, sẽ chẳng ai nhớ cô ấy đã từng tồn tại.
Tự sát? Hay bị bệnh nan y?
Không cái nào cả. Cô ấy nhắc lại thật rõ ràng với tôi, cô ấy không tự làm chủ được bản thân tức là bao gồm cả ước mơ và sinh mệnh. Cô ấy không tự sát mà vẫn sẽ bốc hơi. Cô ấy sinh ra từ ảo giác, từ sự không mong đợi, nên sẽ tan biến khỏi thế giới này mà chẳng để lại nuối tiếc. Tôi nói mọi thứ nghe thật phi logic. Yomi chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
“Khi em biết mất, anh sẽ nhớ em chứ?” là câu cuối cùng Yomi nói với tôi.
Jin ngừng nói. Mắt cậu ta nhắm lại rất lâu, như để hồi tưởng. Tôi mơ hồ nhận thấy người con gái Jin yêu không phải tất cả những gì cậu ta đã kể từ đầu tới giờ. Mà là phần sau của những lời thấm đẫm vị rượu.
14.
Em biết Jin yêu một cô gái, Tatsuya ạ, em chưa từng thấy cậu ta yêu ai nhiều tới thế.
Sao cậu biết?
Trong khoảng một năm, Jin thường đột nhiên biến mất khỏi phòng tập rất lâu. Cậu ta tự nhiên trở nên điềm tĩnh hơn và mải nghĩ. Hồi đấy Jin không công khai hẹn hò với ai cả, như thế tức là cậu ta đang ở trong một mối quan hệ sâu đậm, tới mức nào thì em không biết, nhưng chắc chắn là rất sâu.
Điều đấy không có nghĩa là…
Ánh mắt, Tatsuya. Sau một năm đấy, mắt cậu ta buồn đi rất nhiều. Jin cũng bắt đầu có thói quen bỏ ngang công việc để đi du lịch một mình từ đấy. Em tìm nhiều cách để hỏi, nhưng lần nào cậu ta cũng chỉ trả lời, có một giấc mộng đã tan biến, cậu ta cần tìm lại sự tĩnh tâm thủa trước.
Có thể khiến Jin trở nên như thế, đấy hẳn là một cô gái rất đặc biệt. Và đáng sợ. Em không muốn dấn thân vào những bí mật đáng sợ của Jin, không một chút nào.
Cậu sợ sẽ mất cân bằng?
Em chưa từng cân bằng, Tatsuya, em chỉ đang cố. Em biết là em cần trưởng thành hơn thì mới đủ đứng vững trong những câu chuyện của Jin. Nhưng đúng là em chưa sẵn sàng.
15.
Jin kể, sau hai tháng thì tình cờ gặp lại Yomi, lần đầu tiên không phải ở căn phòng đấy mà lại là trong tháng máy. Lúc đấy cô ta đi với Johnny. Khi ông ta nghe Jin buột miệng gọi tên Yomi thì tỏ ra rất kinh ngạc, còn Yomi nhìn cậu ta không hiểu gì cả. Cô ta biết Jin, nhưng không nhiều hơn một cái tên Akanishi Jin.
Jin di ngón tay vơ vẩn trên mặt bàn. Giọng cậu ta trở nên lạnh nhạt. Thực ra cậu ta lúc đấy cũng không dám chắc đó là Yomi, vì cô ta ăn mặc cá tính, tóc buộc cao chải chuốt, mắt thì dại - ánh mắt của những người bệnh sau thời gian dài uống thuốc. Cô ta trang điểm có phần loè loẹt, cô ta nói phải làm thế để xoá đi tàn tích của những ngày ở viện. Johnny tách hai người ra trước khi Yomi quyết định Jin sẽ làm mục tiêu tiếp theo của cô ta.
“Câu chuyện của cậu bắt đầu rối rắm rồi đấy.” Tôi nhíu mày.
“Cháu gái của Johnny nổi tiếng bất trị, đua xe và nghiện ma tuý. Khi ma tuý hoàn toàn quật ngã và huỷ hoại tinh thần cô ta thì gia đình đã tống cô ta vào bệnh viện, vừa để cai nghiện, vừa để chữa bệnh tâm thần.”
“Bệnh tâm thần?”
“Cô ta bị hoang tưởng. Nhưng Johnny nói khác. Ông ta nói Yomi bị tâm thần phân liệt.”
16.
Kame không để Jin đưa vào tận trong nhà, tạm biệt chúng tôi ở ngoài cửa. Từ lúc rời khỏi công ty cho tới tận khi về đến nhà, Kame không nhìn Jin lấy một lần. Cậu ấy khép cửa lại khẽ khàng.
“Hôm nay cậu ấy hầu như cũng không ăn gì.” Đột nhiên Jin nói với tôi, đầy lo lắng “Cậu ấy nên quan tâm tới bản thân mình hơn.”
“Kame có cách suy nghĩ riêng của cậu ấy.” Tôi chỉ đáp lại cho có, nhưng Jin thì lại coi câu nói đấy là nghiêm túc “Thế nào là suy nghĩ riêng? Kame quá nhạy cảm.”
“Nếu cậu muốn can thiệp sâu hơn với cuộc sống của Kame, cậu biết là…”
“Phải phá bỏ mối quan hệ bạn bè tạm bợ hiện giờ chứ gì?” Jin ngắt lời tôi.
“Thế ra là cậu tảng lờ chứ không phải không biết?”
“Tôi không tảng lờ những chuyện liên quan tới Kame.” Jin dựa người vào tường, cái lạnh vuốt má cậu ta tái xanh “Nhưng tôi đã nghĩ là tôi chưa sẵn sàng.”
Tôi không nói gì thêm nữa. Chúng tôi cứ đứng đấy, trước cửa nhà Kame, rồi tự nhiên cậu ta nói, “Đi uống với tôi không Tatsuya?”
Tôi nhìn cậu ta trân trân.
17.
Cô ta rất thường hay biến mất, khi trở về nhà thì lại chẳng nhớ mình đã làm gì. Họ cho rằng ma tuý đã tàn phá trí óc của cô ta quá rồi. Cho tới khi không chịu được cái kiểu vật vờ lúc ẩn lúc hiện của cô ta nữa, họ tống cô ta vào bệnh viện, không chắc là có tí hy vọng nào về việc cô ta sẽ hồi phục lại khoẻ mạnh hay không.
Johnny nói với Jin, căn bệnh thật sự của Yomi chỉ mình ông ta và vị bác sĩ chữa trị biết, khi một lần - mà đấy cũng là lần duy nhất - một Yomi khác tự nhiên xuất hiện nói chuyện với họ và nhờ ông ta nhắn tới một Akanishi nào đấy, rằng cô ta đã đi rồi.
Johhny chưa từng nghiêm túc nhớ đến lời nhắn đấy để nhận ra người cần nhận nó là Akanishi Jin.
“Tôi bí mật đi gặp Yomi thêm một lần nữa, nhưng cô ta đúng là một người hoàn toàn xa lạ. Cô ta chẳng biết gì về những bản vẽ, hay về nghề tạo mẫu tóc. Thay vào đấy cô ta nói về sự thăng hoa của cảm giác khi chích ma tuý. Ảo giác, những ảo giác rất đẹp, ảo giác về tài năng và sự tự do.”
Tôi nhìn Jin. Giờ thì cậu ta hoàn toàn ngủ gục trong men rượu rồi, ánh mắt hoàn toàn không nhìn cái gì thuộc về thực tại. Tôi gọi bồi bàn tới thanh toán, đỡ cậu ta ra ngoài để gọi một chiếc taxi. Ánh đèn mờ và men rượu khiến con người ta càng dễ bị ám ảnh nặng nề.
“Tôi không ngừng nghĩ về Yomi trong cả ba năm qua.” Jin loạng choạng chui vào xe, ngồi vật ra nghiêng ngả, tay úp lên mắt “Nếu muốn tiến xa hơn với Kame, tôi cần phải quên chuyện này. Nhưng làm thế nào để quên một thứ chưa từng tồn tại? Yomi ấy chỉ là một ảo giác của thuốc phiện.”
Tôi không trả lời. Cậu ta ngủ gục. Sự im lặng buông rơi.
Làm thế nào để quên?Hết phần I// Ảo giác// An Rei// 13.1.08.
Ảo giác
An Rei// M// Akame// KAT-TUN// Truyện ngắn
Phần II [/II]
1.
Jin mở mắt khi xác định được cảm giác lạ nảy sinh trong người là do chiếc giường mình nằm có vẻ lạ lùng. Và cậu ta nhanh chóng nhận ra đây không phải phòng ngủ của mình. Tatsuya xuất hiện ở ngưỡng cửa.
“Chào buổi sáng.” Jin khẽ nhếch một bên môi lên khi thấy Tatsuya, trong lúc đấy trí não uể oải vận động trở lại, cậu ta thọc tay vào mớ bùng nhùng trong đấy để nhớ xem chuyện gì đã xảy ra.
“Tôi không biết cậu để chìa khoá ở đâu nên đưa cả hai về đây. Ngủ ngon chứ?”
“Cậu nghĩ sao?” Cậu ta ôm trán, nó nóng và nhờn dầu. “Cho tôi mượn nhà tắm.”
“Cứ tự nhiên.”
Cùng lúc đấy điện thoại vang lên, Tatsuya nhấc máy lên nghe, Jin biến mất khỏi tầm mắt của anh. Qua cách Tatsuya trả lời, cậu ta đoán được người gọi đến là Junno. Anh bạn cao ráo luôn mỉm cười rất ngô nghê. Luôn rất biết thế nào là nỗi đau ẩn chứa trong mắt người khác.
2.
Yamashita mở tròn mắt, “Này Jin, YamaPi này có nhìn lộn hả, cậu đang đi cùng Ueda Tatsuya đấy ah?” Jin chỉ nhún vai, “đang nhức đầu lắm, đừng có nói nhiều”.
“Lại còn thế nữa, uống rượu với nhau cơ đấy.”
“Nếu nguy hiểm thì đã chết từ lâu rồi.” Jin bạt đầu Yamashita, rồi ném lon nước rỗng vào thùng rác. Yamashita giả giọng giận dỗi “Trong khi người anh em đây rủ thì không đi, thằng trời đánh.”
Jin hừ giọng, nói chuyện nghiêm túc không phải sở thích của cậu ta, nên sau khi kể cho Tatsuya gần hết câu chuyện của mình, Jin cảm thấy không thoải mái. Tới độ chả buồn nói những câu đùa cợt thường ngày cũng Yamashita. Cậu ta rút ra một điếu thuốc, nhưng tìm mãi không thấy bật lửa. Yamashita chỉ thở dài.
Này.
Gì?
Kame cũng chả khá hơn đâu.
3.
Trong quá khứ, hai người đứng đối diện với nhau. Trên sàn diễn không có ánh sáng nhiệm màu, xung quanh không có đồng nghiệp, không khán giả, chỉ có giấc mơ chung treo lửng lơ trên đầu. Thứ tiếp theo tồn tại là một ánh đèn vàng vọt chỉ đủ cho hai người nhìn thấy đối phương, thấy bí mật chảy tràn khỏi từng cơ thể, và cả câu nói chưa từng được diễn tả thành lời, đừng lại gần nhau hơn.
Giấc mơ chung không đủ bao phủ toàn bộ con đường. Những chiếc bẫy của tấm lòng vị kỉ quá nhiều để có thể tránh hết. Có một hố đen trong lòng tôi, Jin nói, nó là điểm chết. Cậu thấy nó rõ chứ Kazuya?
Tôi thấy.
4.
Tatsuya mới bước vào phòng tập đã thấy Kame ở trong, đầu vùi vào tay đặt trên bàn, tờ tạp chí Myojo mở hờ hững ở những trang đầu. Này Kame, anh đã bảo cậu đừng đi làm hôm nay cơ mà, anh nói khi cởi bỏ áo khoác ngoài. Chỉ có tiếng ừ hử đáp lại. Kame ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn nặng trĩu quầng thâm.
Cậu lại mất ngủ ah?
Ba giờ sáng phải đến trường quay đột xuất nên mới thế đấy, Kame bẻ cổ và những ngón tay, khớp kêu rắc mỏi mệt, họ báo là hoãn buổi chụp ảnh chiều nay sang thứ năm. Mình có đẩy buổi tập lên lấp chỗ trống không?
Cậu cứ nghỉ đi.
Em không từ chối đâu, Kame cười méo xệch. Cậu cũng không phải là kẻ thích tàn phá sức khỏe tới kiệt quệ. Cậu nhắm mắt lại, tay đập đập hai bên má cho tỉnh ngủ, rồi những lời nói của cậu lọt rời rạc qua những kẽ tay, Tatsuya này, em mệt quá.
Tatsuya không đáp lại.
tác phẩm (c) vnfiction.com. Nếu bạn thấy dòng này hiện ra hoặc tên author bị thay đổi, tức là tác phẩm đã bị đạo. Xin hãy thông báo cho chúng tôi. 5.
Khi gặp Yomi về, Jin nôn thốc nôn tháo ở lề đường vắng. Mùi nước hoa và phấn son dùng để che giấu tàn tích bệnh viện khiến cậu ta lợm người. Cứ như một con chuột chết cậu ta vẫn còn có thể đưa tang cho nó. Ảo ảnh chỉ là một thứ để tiễn xa và không bao giờ hiểu bản chất của xuất hiện và tồn tại.
Khi nhìn lại những bản thiết kế của Yomi, tự nhiên cậu ta thấy chúng chẳng khác gì những bóng ma. Không có ai tạo ra chúng, chúng chỉ rơi xuống từ lỗ hổng vô ý nào đấy của hư vô, có những bàn tay mọc ra và nắm lấy cậu ta không buông. Không có ngọn nguồn.
Những tờ giấy bị vò nát và trở thành một thực thể không được thừa nhận. Đường chì là cát bụi. Cậu ta đang nắm giữ bằng chứng, nhưng lại không thể minh chứng, một cơn điên không được thừa nhận. `
Anh sẽ nhớ em chứ?Jin rút ra một điếu thuốc. Làn khói trắng cũng không tạo thành hình.
6.
Jin nhắm mắt rồi mở, mở rồi lại nhắm, kể cả cậu ta có ngủ bẵng đi một số thời gian nào đấy thì khi tỉnh dạy vẫn thấy Yomi chăm chú với công việc của mình. Jin nhìn tay Yomi sử dụng kéo, bàn tay đẹp và dịu dàng. Cậu ta thích cảm giác khi bàn tay đấy chạm vào tóc mình. Cả cơ thể cậu ta yêu nhất mái tóc, không phải chỉ vì nó là một yếu tố quan trọng giúp cậu hái ra tiền, đối với cậu ta đấy là phần nhạy cảm nhất.
Chiều nay anh không có việc gì à? Yomi hỏi, tay vẫn tiếp tục lia kéo, cô ít khi rời mắt khỏi công việc kể cả khi nói chuyện. Jin ậm ừ lười biếng. Thế còn bạn bè? Yomi tiếp tục hỏi, nhưng chẳng nhận được cái gì khá hơn đáp lại. Cô không nói nữa, điều đấy biểu lộ sự phật ý.
Tự nhiên tôi đâm ra thích yên tĩnh, sau cùng Jin nói, như thế sẽ dễ dàng nghĩ nhiều chuyện hơn.
Nhưng em chỉ thấy anh nằm ngủ.
Chỉ cần tôi vẫn nghĩ ra đáp án là được rồi.
Thế anh đã nghĩ ra chưa?
Một số. Jin ngồi dạy, cậu ta hít một hơi sâu và thở ra thật dài. Nắng chiều đã chới với. Yomi ngồi ở góc khuất nắng không bận tâm tới điều đấy cho lắm, tiếng kéo cắt yên ả chiếm lấy cả gian phòng. Tại sao không xin vào làm cho JE, tiền kiếm sẽ nhiều hơn, Jin hỏi, Yomi tỏ ra bàng quan với lời gợi ý.
Thêm một đề tài rơi vào khoảng lặng. Jin nhảy xuống khỏi bàn, cậu ta rời khỏi gian phòng mà chẳng buồn chào, cái đấy cũng là thói quen giữa hai người, khi bước ra ngoài tự nhiên có cái gì đấy choáng váng va vào đầu óc.
Mỗi lần bước ra cậu ta đều tự nói với mình, mai sẽ không quay trở lại nữa.
Và tựa hồ như cô ấy kín đáo trả lời đâu đấy.
7.
Kame không biết tại sao và bằng cách nào cậu lại ở nhà Jin. Khi nhận ra thì đã thấy hai người ngồi ở ghế sofa ngoài phòng khách, tivi chiếu dở chương trình thời sự, hai tách trà vẫn còn vương hơi nóng để trên bàn.
Đói ah, Jin hỏi, khẽ thôi nhưng làm Kame giật mình. Cậu lắc đầu, tự nhiên tôi thấy cứ như vừa mộng du.
Từ bé cậu vẫn thường bị mộng du. Sau đấy sẽ không biết đâu là mơ đâu là thực.
Tại sao tôi không biết nhỉ?
Vì tôi không nói cho cậu biết.
Thế giờ là thực hay không? Kame thoáng thở dài, cậu ngả lưng, hai người cứ ngồi trong bóng tối xem chương trình thời sự đang nói về chính trị, dĩ nhiên chẳng ai thực sự để tâm tới cái ti vi, hương trà lúc lộ lúc không, có cảm giác của tuyết đang rơi ngoài trời.
Mắt Kame lại díu lại, sự mỏi mệt chưa được đền bù thỏa đáng, cậu không biết đầu mình nghiêng đổ vào vai Jin. Cậu lại chìm vào giấc ngủ.
Trong quá khứ khác, cậu đứng bên trong nhà, còn Jin đã ra ngoài cửa. Jin từ ngoài nhìn vào với một cái nhướn mày, tại sao còn chưa ra? Nhưng chân cậu vẫn đứng nguyên tại chỗ, tự dưng chính lúc đấy cậu cho rằng thế là xong, hai người không còn hiểu nhau nữa. Thế là cậu đã rơi tõm vào cái bẫy của vị kỉ. Thế là cậu không còn khả năng đọc được suy nghĩ trong lòng Jin.
Chính vì cậu quá nhạy cảm mà làm cho tôi khó xử. Jin quay lưng lại, đi về phía thang máy. Cậu khép cửa lại, hôm đấy tự ý bỏ việc, đã không cố gắng sửa chữa ý nghĩ bất chợt viếng thăm.
“Kame?” cậu cảm thấy Jin đang lay nhẹ mình “Vào giường ngủ đi.”
“… Ừm..” cậu dụi mắt, vẫn chưa hoàn toàn lấy lại được ý thức, cơ thể cứ theo sự hướng dẫn của Jin mà vào phòng trong. Cậu vùi đầu vào gối, co mình lại trong chăn, có một sự bất an nho nhỏ lẩn khuất.
“Chính vì cậu quá nhạy cảm mà làm cho tôi khó xử.” Jin lẩm bẩm nói với chính mình, cậu ta nhìn ra bóng đêm nằm khuất sau tấm kính cửa sổ đang phản chiếu lại ánh đèn, chỉ thấy hình ảnh mình hiện ra.
8.
Okinawa, nếu là trong tất cả kí ức và kỉ niệm, thì đấy là mốc lớn nhất và rõ nhất. Nơi có một bãi biển, có gió đêm lồng lộng, là tiếng cười con trẻ, là cái ngoắc tay, là khi cả hai vẫn chưa có gì phải lo nghĩ.
Nhưng Kame khi nằm trong lều thì thầm trong cơn buồn ngủ mơ màng, nếu thủy triều đột biến lên cao và kéo tuột chúng ta vào lòng biển thì sao? Giữa đêm cậu có cảm giác mình bước đi trên nền cát lạnh và ẩm ướt, miệng nhấp vị mặn của biển mà gió mang lại, có một âm thanh vang vọng bên tai khi mắt cậu vẫn nhắm,
ở phía này này.
Trong cơn mộng mị cậu không thấy đường đi. Có những ám ảnh, đến từ biển cả.
Đấy chỉ là một giấc mơ, Jin quả quyết. Nhưng Jin vẫn luôn là kẻ nói dối rất thành thục.
9.
Cô ấy choàng một tấm khăn lớn, vẫn ngồi trong một góc khuất nắng mà nhìn ra phía bên ngoài. Da cô ấy tái nhợt và khô khan hơn hẳn so với mọi hôm, tóc bỏ xõa, mắt ướt nước không phải vì khóc. Cô ấy hay ho khan. Tay run rẩy không cầm nổi kéo.
Sắp rồi, miệng cô ấy lẩm nhẩm hai từ này, lặp đi lặp lại nhiều lần. Cuối hạ, nhưng cô ấy lạnh. Đau đáu nhìn tôi. Cứ như để khi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể mường tượng lại ánh mắt của cô ấy. Đấy là ánh mắt trà. Nhưng đã bạc màu.
Tatsuya nhắm mắt lại, tưởng tượng một đôi mắt đang dõi theo mình từ một hướng nào đấy. Anh quay người ra phía đấy, mở mắt ra, một góc khuất nắng và cô tịnh. Anh lại nghĩ đến một tiếng kéo, yên ả và không đều đặn, tiếng giấy kêu loạt soạt và đường chì của một cây bút gọt nhọn. Những cuộc nói chuyện lấp lửng và ngắt quãng. Kí ức của gần một năm trời đong lại vào đây, anh đoán thế, đủ để chẳng cái gì có thể thoát ra khỏi nó.
Anh ngồi vào vị trí mà anh cho rằng Jin vẫn thường ngồi, đoán qua cách Jin kể lại câu chuyện, nhìn nắng xuyên qua cửa kính chạm vào nền đá hoa đầy bụi. Lời miêu tả lặp lại, câu chuyện lặp lại, anh nghe thấy một tiếng thở dài nặng nề.
10.
Jin sẽ ôm lấy Kame gọn trong vòng tay, nói về khoảng thời gian vui vẻ hồi trước, hai người sẽ thì thầm to nhỏ thâu đêm, có cả vui vẻ cả hẫng hụt, tái tạo niềm tin và mối quan hệ. Jin sẽ kể về những chuyện mà đối với cậu ta là thực sự nghiêm túc, bao gồm cả về Kame, trút bỏ những vấn vương trong lòng, để một lần nữa trở thành kẻ tự do không bận tâm tới gì quá lớn lao.
Kame sẽ nói ra lí do mình trở thành một gã điên tự tàn phá sức khỏe bằng lịch làm việc dày đặc, mở ra những khoảng tối và chơi vơi, nơi những cánh hạc giấy đậu lại, chấp nhận việc mình không phải một anh hùng, không phải kẻ không biết yêu thương, không phải kẻ có thể chỉ tồn tại trong hơi thở của chính mình.
Nhưng đêm đã trôi qua phẳng lặng. Khi tỉnh dạy Kame chỉ thấy một tờ giấy nhắn dán ở điện thoại,
tôi đến Okinawa.
Có tiếng điện thoại di động kêu ở đầu giường, số hiện lên là của Tatsuya, cậu nhấc máy.
11.
Có một bài hát của Koizumi sáng tác từ khi bà vẫn còn trẻ, bài hát cho tới tận giờ vẫn còn một sức hút ma mị kì quái, “Ảo giác Origami”. Ca từ chỉ loanh quanh với những hình ảnh cánh hạc giấy bay quanh phòng, có tiếng gió véo von, có một người tình bản ngã, có những đêm hoang liêu.
Đấy không phải một single thành công, nhưng chẳng ai là không biết đến nó, Koizumi vẫn thường trả lời trong các cuộc phỏng vấn, bài hát tôi hài lòng nhất là Ảo giác Origami, vì nó chẳng là sự thật, cũng chẳng phải dối trá.
Kame sẽ ngồi nghe bài hát đấy trong phòng Koizumi khi bà ngồi gấp origami. Không có gì chuyển động quanh cậu ngoài ca từ. Cậu sẽ ngủ bẵng đi trong chúng một cach sơ ý, những lúc như thế lại không hề mơ một chút nào, chỉ là để cơ thể nghỉ ngơi trong vô thức.
Cậu phải học cách chấp nhận, là có những thứ cậu không thể nói rõ ràng chúng là gì, cậu bảo chúng có thật thì chúng không tồn tại, cậu bảo chúng là tưởng tượng thì chúng lại hiện rành rành ra trước mặt.
Tại sao?
Làm được điều đó tức là cậu đã biết cách đứng vững.
Còn bà?
…Đêm hoang rơi trên từng khung cửa
Có gió véo von
Hạc giấy cất cánh bay quanh phòng
Tôi tựa mình vào hư không
Kìa người yêu tôi không thể tự bước vào trái tim
Để soi xét hoang vu
Để bẻ gãy niềm tin
Để gạn hỏi chính mình
Ảo giác Origami
Ảo giác Origami…Koizumi hát theo bài hát của mình đang phát ra từ đầu đĩa.
Có tiếng cánh vỗ.
12.
Em rất muốn mở một tiệm cắt tóc ở bến tàu điện ngầm, một chỗ nhỏ và khuất, không trông đợi những người giàu sang đi xe hơi đắt tiền, chỉ là những vị khách hàng ngày vẫn đi làm và đi học bằng tàu điện ngầm.
Em không cần sự xa hoa, chỉ cần có một chút niềm vui nhỏ bé, đuợc làm chủ ước mơ của mình, có thể cố gắng trước khi bỏ cuộc.
Ngày mai em đi rồi, anh sẽ nhớ em chứ?
Owari.
// ảo giác// 01.2008// An Rei//