"Đất mẹ" bởi Kaneki Ken
Châu Liên nghĩ rằng mọi sự đã an bài rồi. Chị em cô còn sống, đấy là ý muốn nhân hậu của trời phật. Đám trẻ đói khát sau lưng cô vẫn kiên định bước về phía trước, chúng nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy làng mạc, tìm thấy đồ ăn. Trước mắt chúng chính là sự sống. Cô thì không nghĩ gì cả. Quá khứ. Tương lai. Chẳng còn gì mà nghĩ nữa. Cô chỉ biết sau lưng mình là lính Khơ me đỏ đang kiên trì rượt đuổi những người tháo chạy khỏi làng, tiếp tục đi về phía trước chính là lựa chọn duy nhất nếu cô còn muốn sống.

Giờ phút này, cô thật sự muốn sống.

Thể loại: Truyện Phân đoạn: 3 Hoàn thành: Không Độ dài: 11101 từ Đọc: 306 lần Đăng: 02 Dec 2017 Cập nhật: 06 Feb 2018

1. "1. Tiếng cười trong gió sớm" bởi Kaneki Ken

2. "2. Hiên nhà. Mưa lạ. Đêm đen." bởi Kaneki Ken

3. "3. Những đôi mắt lửa" bởi Kaneki Ken


"1. Tiếng cười trong gió sớm" bởi Kaneki Ken
Tác giả: Kaneki Ken
Thể loại: Truyện vừa
Rating: M

*Truyện lấy cảm hứng từ bài dự thi Mini Contest 2 của tác giả*



---------

Châu Liên thức dậy lúc giữa đêm. Tiếng súng nổ lốp đốp từ vàm sông vọng về khiến cô run lẩy bẩy. Không phải vì sợ, mà vì Liên chợt nhớ đến giấc mơ kì lạ kéo dài suốt hai ngày trời đã lấy đi của cô biết bao nhiêu nước mắt. Nhưng rồi một thoáng mơ hồ, Liên hiểu ra vì sao mình lại ở đây. Cô vốn không hề mơ gì cả. Căn nhà lá đơn sơ ẩm mùi gạo cháy này là hiện thực. Cả cảm giác hoang hoải kinh hoàng của cô lúc này cũng là hiện thực.

Bên cô giờ chẳng còn ai nữa…

Đó cũng là hiện thực.



“Chị hai! Dậy ăn cháo ngay! Định nằm vạ hả??”

Tiếng Út Liễu mắng chao chát từ trong bếp làm Châu Liên bất đắc dĩ phải ngồi dậy khỏi giường. Cô nhớ hồi còn sống má cũng nạt cô in như vậy. Chao ôi là nhớ má.

“Tao nằm đây bao lâu vậy út?”, cô vỗ vỗ trán hỏi út em.

“Hai ngày. Trời má ơi, tui tưởng chị chết trên giường luôn rồi đó chứ. Vừa ngủ mà vừa khóc được, nể chị hai luôn!”

“Chị xin lỗi…”, Châu Liên ngoảnh mặt ra ngoài cửa, giấu đi những giọt nước mắt sắp sửa tuôn rơi. Nhưng Út Liễu nhìn thấy hết. Nó đặt bát cháo bốc mùi thơm dịu xuống chiếc bàn con, khẽ choàng vai Châu Liên mà kéo vào lòng mình, giọng nhẹ nhàng như ru ngủ:

“Ở đây an toàn rồi. Đừng sợ gì nữa…”

“Tao không sợ!”, Châu Liên bất chợt nấc lên một tiếng. “Tụi nó giết ba má rồi! Tao phải quay lại đó… tao giết hết tụi nó…”

“Có mà chị bị giết á, chỉ nói liều…”, út em bật cười trong làn nước mắt. “Ráng đi hai… ráng ăn uống nghỉ ngơi rồi mai đi dạy. Nghe đâu bộ đội sắp về Ba Chúc rồi… mình không còn sợ tụi nó nữa, hai ha…”

Bộ đội? Châu Liên gục trong lòng em, rồi quả quyết ngồi dậy tiến lại phía chiếc bàn có chụp đèn hột vịt đang leo lét sáng. Lửa sắp cháy hết rồi. Cô lại lục tục vào bếp kiếm thêm dầu mà kiếm hoài không thấy. Kiếm chán, Liên lại bước ra hỏi súng của Út Liễu để đâu. Con bé nhìn bà chị mình mà không nói gì nữa. Trong mắt nó, chị hai Liên giờ vẫn là đứa trẻ con lớn xác, muốn làm gì là làm cho kì được bất kể người lớn có can ngăn thế nào. Nhưng giờ thì còn ai là người lớn trong nhà mà can ngăn được chị ấy nữa? Châu Liên giờ đã là người lớn nhất nhà rồi…

“Hỏi súng làm chi, má khùng?”

“Mầy dạy chị bắn đi. Chị học nhanh lắm…”

“Chị thôi đi!”, Út Liễu nóng nảy gào lên. “Muốn chết thì tự ra ngoài kia mà chết! Tui không can chị nữa…”

“Mầy thôi đi thì có!”, Châu Liên cũng chẳng kém cạnh. “Lúc ba má bị kẹt bên An Bình, sao mầy về không nói năng chi hết với tao? Là lỗi của mầy đó, biết chưa?”

“Chị đổ hết cho tui thì kệ chị… Lúc tui về đây, chắc ba má cũng chết rồi. Cơ sự nó vầy, tui còn tâm trạng đâu mà nói nữa? Trời ơi!”

Út Liễu vùng vằng nhìn lại chị mình. Răng nó nghiến lại như muốn nhai sống bất kì thứ gì lọt vào trong đó. Châu Liên hiểu rằng út em mình chuẩn bị khóc một trận thật to. Nó lúc nào cũng vừa nghiến răng vừa khóc. Cô tự trách mình nói năng thiếu ý tứ. Xưa nay chưa bao giờ cô như vậy với đứa em mình cả. Liễu đã bỏ ra khỏi nhà, chắc lại đi tìm thằng Bảy Phước nhà ở bên kia đìa cá lóc. Châu Liên mường tượng cái cảnh út em cô bù lu bù loa kể tội bà chị mình với người yêu. Bất giác cô thấy lòng mình bớt nặng. Khẽ cười với ý nghĩ nghịch ngợm đó, Châu Liên lau hết nước mắt đang ướt rượt trên má mình. Ngày mai cô tính sẽ đi dạy lũ trẻ học cho đỡ buồn…



Mùi thơm từ bát cháo trên bàn làm dạ dày Liên nhộn nhạo. Cự cãi với cô em nãy giờ, cô quên mất rằng mình vẫn còn biết đói. Cô lại bưng bát cháo lên thổi hơi cho nguội bớt. Là cháo cá lóc, con nhỏ chịu khó thiệt… Châu Liên mỉm cười nhìn con cá béo mập vùi trong gạo trắng lẫn mỡ hành lõng bõng, nhìn thôi cũng đã phát thèm. Trong nhà cô, chỉ có má là nấu được món cháo cá lóc ngon nhất nhì xã An Lập. Ba cũng biết nấu nhưng lại thích thêm một đống gia vị khiến món cháo của ba rất kén người ăn. Út Liễu thì khỏi nói… con nhỏ này vụng về khê thúi đến nỗi má còn không tính cho nó đi lấy chồng. “Thằng nào lấy nó về chắc một ngày táng nó mấy chục lần”, má bảo. Châu Liên lúc đó chỉ cười mà nói với má “Có mà nó táng thằng chồng nó rồi bắt nấu ăn, rửa chén để nó đi đánh ngụy đó má ơi”.

Quả thật Út Liễu bị mụ bà nắn lộn, mới mười bốn tuổi đã bắn súng như thần. Mấy anh dân quân xã nhiều khi bắn giặc đếm còn không bằng nó. Ba vui miệng gọi Liễu là “con lính nhỏ”, chỉ có câu đó mà nó cười toét miệng cả ngày trời, ai nhìn cũng tưởng bị điên. Liên còn nhớ cái năm mấy thằng tổng phòng ập vô nhà tìm Liễu, biểu là trong nhà có con Việt Cộng nguy hiểm phải giao ra ngay. Lúc đó má một hai lắc đầu, dối rằng con nhỏ theo lính Mặt trận rồi muốn tìm thì gặp họ mà tìm. Vì cái chữ “Mặt trận” đó mà mấy thằng lính làm dữ, lao vào tát tai, vày tóc má. Châu Liên lúc ấy còn suýt bị tụi nó bắt đi, lấy lý do là tình nghi Việt Cộng. Kì thực cô quá hiểu chúng nó định làm gì mình. Đang giằng co, la lối với đám tổng phòng, bất chợt một tiếng nổ khủng khiếp làm rung chuyển căn nhà lá. Liên nhìn thấy thằng lính giữ tay mình la lên như bị ai rút gân chân, nằm gục xuống co quắp với vết thương nhầy nhụa máu giữa bụng. Hai thằng khác cũng giật nẩy người rồi hét lên om sòm, định vung súng xả chết cả nhà nhưng nghĩ sao lại kéo nhau chạy biến đi mất. Từ trong chạn bếp, Út Liễu bước ra với khẩu AK bốc khói nóng rẫy trên đầu ca tút. Mắt con bé vằn lên như có lửa cháy bên trong…

Châu Liên ngồi lặng lẽ ăn cháo, nhớ lại những ngày xưa xa xôi ấy mà lòng buồn trĩu nặng. Chiến tranh thiêu đốt cái xã An Lập nầy ngót nghét gần chục năm, nhưng ngày ấy ai cũng hừng hực căm thù lũ ngụy, đến nỗi con gái con trai lũ lượt kéo nhau đi tòng quân cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng. Châu Liên ngày ấy hay bị đau vặt, sức khỏe ốm yếu nên nhìn bạn bè mình đi đánh nhau cũng ham lắm mà đành chịu bó gối ở nhà. Rảnh rỗi thì ngồi lui cui tự học lấy chữ. Ba thương cô con gái cả không bằng được mọi người, có bao nhiêu sách vở xin được của bộ đội ngoài Bắc bèn đem về cho Châu Liên học. Chẳng mấy chốc mà cô học hết chữ, đem ra dạy lại cho Út Liễu mà có vẻ con bé chả buồn quan tâm. “Học bắn súng còn dễ hơn nhiều, cái nầy em chịu ha”, Út Liễu tuyên bố làm cô tức muốn điên người. Nhỏ em tính tình vô tư, đâu có hiểu rằng mình vừa chọc vào một nỗi buồn ngang trái của bà chị nó. Nhưng nó là đứa sống tình cảm, mau nước mắt, cái này thì Châu Liên quá biết. Nó chưa bao giờ chịu học nấu ăn, toàn thằng Bảy Phước nấu cho nó ăn buổi ngày rồi tối đến nó lại lội qua đìa đi tuần tới sáng. Vậy mà bây giờ nó lại đi nấu cháo cá cho chị, lại nấu khá được mới hay.

“Giờ tao chỉ còn mầy thôi… đừng chết nghe em?”

Châu Liên lẩm bẩm một mình giữa đêm vắng. Món cháo vừa xong thì tâm trí cô cũng an ổn đi được phần nào. Đúng là “no cái bụng thì an cái tâm”, lời của má văng vẳng trong đầu khiến cô lặng người đi một chốc. Liên nghĩ rằng má vẫn còn ở đâu đây, trong căn nhà ọp ẹp lợp bằng lá dừa nước đã cùng gia đình mình đi qua bao mùa mưa nắng. Tiếng bước chân má nện bình bịch trên nền đất đỏ, đuổi theo Út Liễu mỗi lần muốn cho nó ăn đòn vì tội làm cơm khê khét mũi. Tiếng ba cười hỉ hả mỗi lần nghe con nhỏ la oai oái vì ăn roi quắn đít. Mười mấy năm rồi… tất cả đã tan biến đi chỉ trong một chốc. Châu Liên còn chưa kịp làm quen với cái cảm giác trống trải vô chừng này, vẫn còn muốn nghĩ mọi thứ chỉ là một cơn mơ mà thôi. Nhưng tiếng súng nổ lốp bốp ở bên kia vàm sông lại kéo cô về thực tại buồn bã. Là Khơ me đỏ. Chúng đã triệt hạ một phần xã An Bình nhưng vẫn vấp phải sự kháng cự từ các nhóm dân quân bám trụ lại bên đó. Út Liễu đêm nay chắc cũng qua đó phụ một tay súng để đẩy lùi chúng đi. Lòng Châu Liên vừa dịu xuống lại càng thêm trĩu nặng.

Đêm nay làm sao mà ngủ được? Thôi chờ con nhỏ về cũng không sao. Sáng mai có lẽ trời sẽ nắng đẹp. Chỉ cần nghe thấy tiếng cười của nó văng vẳng từ đầu ngõ là không còn chi mà lo nữa. Mầy phải về nghe em… dù chỉ là để làm chị bớt buồn hơn một chút. Chị không sao đâu… thật sự không sao đâu…


"2. Hiên nhà. Mưa lạ. Đêm đen." bởi Kaneki Ken
Khi Châu Liên thức dậy, mặt trời đã lên quá ngọn dừa nước trước nhà.

Đêm hôm qua đã định bụng sẽ chờ Út Liễu, vậy mà cô lại ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Tiếng mấy đứa trẻ cười đùa ngoài sân đã kéo Liên ra khỏi cơn ngủ chập chờn đầy mộng mị. Trong mơ cô đã thấy mình chạy băng băng đi tìm ba má. Dù hư ảnh của họ cứ mãi chập chờn ở tít đằng xa, Châu Liên vẫn kiên trì bám đuổi. Cô nghe thấy tiếng Út Liễu gọi cô lại từ sau lưng. Hình như con bé không muốn cô chạy xa thêm nữa. Nhưng họ kia rồi! Cô đã thấy họ vẫy gọi mình từ bên kia con lạch nhỏ. Một chân Châu Liên giẫm phải đất lún. Một tiếng tách lạnh lùng vang lên làm chân tay cô bủn rủn.

“Cô Châu Liên ơi !!!”

Tiếng bé Thảo vang lên đánh thức Châu Liên dậy, trước khi thân xác cô bị xé tan thành từng mảnh dưới áp lực của trái mìn đất. Mồ hôi rịn ra đầy trán, Châu Liên hốt hoảng đưa tay quẹt vội rồi tập tễnh bước chân ra ngoài hiên. Ở đó có ba đứa trẻ đang ôm tập vở chờ cô giáo của chúng. Nắng mai đổ xuống hiên nhà tạo thành những chiếc bóng nhỏ xinh hiếu động. Ánh nắng vàng rực rỡ ấy làm cô giáo trẻ hạnh phúc tưởng mình vẫn còn ở trong mơ.

Bé Thảo là đứa lớn nhất trong đám trẻ Châu Liên dạy, năm nay mười bốn tuổi. Bằng tuổi Thảo lúc đó, Út Liễu em cô đã cầm súng theo dân quân xã đánh bọn tề ngụy đang lộng hành ở ấp An Bình. Nhìn những đứa trẻ lem luốc, gầy gò vì thiếu ăn đã mấy ngày trời, Châu Liên cảm thấy dạy chúng học vào lúc này thật là vô ích. Cô dịu dàng bảo chúng:

“Mấy đứa chắc chưa ăn gì phải hông? Vào nhà đã, cô còn mấy củ khoai với cá lóc đây. A đúng rồi, cá lóc, mấy đứa đợi xíu sẽ có cá ngon nha!”

Đám trẻ đứa nào cũng ứa nước miếng khi nghe đến cá lóc nướng vào lúc này. Chỉ có mỗi bé Thảo là im lặng như có gì khó nói. Châu Liên bắt được cái biểu cảm bất thường ấy, nhưng chưa kịp mở miệng hỏi thì mấy đứa khác đã nhao lên vòi vĩnh cô nướng cá lóc đồng cho chúng ăn. Út Liễu sao giờ nầy chưa về nhỉ? Có con nhỏ về chắc nhà sẽ vui lắm. Châu Liên nghĩ bụng trong khi luộc nồi khoai trên bếp củi. Cá được cô treo riêng trong kho sau gian nhà chính. Rơm thì lại hết mất tiêu, mà phải có rơm để nướng cá thì mới thật là ngon. Châu Liên nghĩ đến việc sang nhà Bảy Phước mượn rơm nướng cho tiện. Chắc giờ nầy thằng chả còn đang bận đánh bài ba que với mấy ông bộ đội người Bắc.

“Nhà có chi mà vui ghê ta!”

Tiếng con gái lanh lảnh như chim kêu vọng lại từ nhà trước. Châu Liên mừng húm nhận ra Út Liễu đã đi tuần về. Chắc đêm qua cũng khá yên bình đối với con bé. Cô mau mắn đem xâu cá ra nhà, vừa kịp nhìn thấy Út Liễu một vai đeo súng, vai kia quảy một thúng rơm vàng ruộm như nắng mùa hè.

“Đâu ra mà sẵn dữ bây!”, Châu Liên bật cười nhìn em gái. “Tao đang định chạy qua nhà bồ mầy tìm rơm đó”.

“Bồ nào? Hứ!”, Út Liễu lườm bà chị muốn rách mặt. Quả nhiên sau lưng nó là khuôn mặt đen thui với nụ cười trắng bóc của thằng Bảy Phước.

“Thấy cổ về nên em đuổi theo luôn đó. Con gái con lứa chi mà chạy nhanh dữ thần vậy cưng?”

“Ai là cưng với ông? Vô duyên!”, Liễu đập vào vai Bảy Phước, nhăn mũi vẻ bực bội. Nhưng ánh mắt của con bé thì lấp lánh một vẻ ngại ngùng đến buồn cười. Liên quá hiểu em gái mình. Nó có tình ý với thằng Bảy mà lúc nào cũng tỏ vẻ với người ngoài, kể cả chị nó cũng vậy thôi.

Bảy Phước xoa đầu bé Thảo, móc trong túi ra cục kẹo bột trắng như bông gòn dụ dỗ nó:

“Chốc nữa bé đi tát cá với anh nghen. Hứa có thưởng!”

“Chốc nữa nó còn phải học chữ đấy ông…”, Út Liễu liếc nhìn cô chị, cười nghịch ngợm. “Dễ chi cô giáo Châu Liên chịu…”

“Cho nó đi cũng được, nhưng đừng đi xa quá nha”, Châu Liên cẩn thận dặn Bảy Phước. “Cẩn thận tụi Khơ me đỏ ở bên kia Núi Dài đó”.

“Tốt nhất đừng cho nó đi là hơn”, Út Liễu nghiêm mặt, vẻ thận trọng. “Đêm qua em đi tuần, thấy bóng mấy thằng Campuchia lảng vảng ở ruộng lúa gần chân núi đó. Tụi nó đốt đèn đi như ma, nhìn gớm lắm.”

“Chắc tụi nó chỉ dám đánh đêm, chứ ban ngày có dân quân mình đây dễ chi mà ló mặt”, Bảy Phước nói.

“Anh không hiểu…”, Út Liễu thở dài đáp lại Bảy. “Bọn nó đông mà quấy phá cũng khó lường lắm. Đêm qua có chính trị viên ngoài Bắc về phổ biến cho tụi em, bảo là tụi Tàu hỗ trợ quân trang cho Khơ me đỏ đánh phá biên giới của mình chứ bọn này không tự nhiên mà có. Sắp tới nghe đâu bộ đội tình nguyện sẽ về xã Ba Chúc tăng cường quân số, lúc đó mới yên tâm mà ra ngoài được”.

“Phức tạp ghê bây…”, Bảy Phước cũng nhăn trán, thở dài như Liễu. Liếc sang Châu Liên, thấy cô đứng bần thần với xâu cá, cậu chàng bỗng dưng hoảng hồn. Lẽ ra không nên nhắc chuyện Khơ me đỏ trước mặt chị Châu Liên như thế. Sự biến cách đây mấy ngày vẫn làm cậu và Út Liễu cảm thấy có lỗi hoài với chị ấy, vậy mà bây giờ…

“Mấy đứa cứ nói chuyện đi, đưa thúng rơm chị mượn xíu”, Châu Liên nhanh chóng khỏa lấp đi biểu hiện của mình, lặng lẽ đem cá và rơm ra ngoài sân bày chỗ nướng. Út Liễu bần thần nhìn theo bà chị, hiểu rằng mình đã trót làm chị đau lòng dù không cố ý. Hai ơi, chuyện này em đúng là có lỗi mà. Cũng tại em mà ra cả….



Còn lại một mình ngoài góc sân, Châu Liên chất một ít rơm cắm sẵn vài cái xiên que nhỏ. Bảy con cá, con nào con nấy da bủng ra, vảy sần sùi và ám đen vì muội khói bám vào quá lâu. Hầu như không ai đi nướng trui cá lóc sau vài ngày phơi thịt. Chúng ngon nhất là khi làm tươi ngay tại chỗ khi vừa bắt lên, xiên que vào nướng cùng lửa sẽ tiết ra rất nhiều mỡ, ăn vào vừa béo lại vừa bùi.

Liên còn nhớ rõ cảm giác lúc ăn con cá đầu tiên do ba tự tay nướng ngoài đồng ấp. Gió đồng man mát thổi vào mũi cô hương vị của lúa non, hòa quyện với mùi cá thơm và lửa ấm. Những ngày đã xa. Không rõ là năm tháng nào. Lịch của dân Ba Chúc đơn giản chỉ là những cảm giác được nhắc lại vào ngày hôm trước, nếu có người còn ở đó để nhắc cho mình nhớ rằng mọi thứ đã cùng nhau trải qua có hương vị như thế nào. Bát cơm dẻo ngọt đầu tiên sau mùa gặt, con mắm khô mặn chát đem từ Phú Quốc về nhắm với rượu gạo thơm nồng, hay thỉnh thoảng là thứ của ngon vật lạ của mấy anh cán bộ Bắc Việt nằm trong hầm của má Chinh, má Hiển… Cảm giác đầu tiên luôn luôn lạ lẫm, ngọt ngào nữa… Bỗng dưng Liên bần thần cả người ra. Cô vừa nhớ lại cái đêm mình trút hết nước mắt ra để khóc vì nhớ ba nhớ má, rồi đến chừng không thể khóc thêm nữa, thì lại đau râm ran cả mình mẩy. Giờ vẫn còn đau, mà chẳng biết cơn đau nầy biết khi nào mới nguôi đi được. Sao ba má sang đó làm chi? Biết đang có chạm súng ở An Bình sao còn gắng mà đi ăn cưới? Rồi những đứa đã giết ba má nữa… chúng nó cũng còn trẻ mà? Đứa nào chắc cũng có ba có má mà sao không biết rỏ một chút lòng xót thương?

“Vì chiến tranh…”, Út Liễu em cô nói. “Ai cũng thành thú hết. Trẻ hay già có ý nghĩa chi đâu…”

Mầy có như thế không? Liên muốn mắng em mình như vậy, nhưng chẳng hiểu sao cô lại im lặng rồi buồn bã một mình. Liên chợt nhớ rằng từ khi biết cầm súng đến nay, Liễu chưa bao giờ chia sẻ với cô về những mạng người nó đã lấy. Nó khác với những người lính Mặt trận Liên từng gặp, lúc nào cũng có một vẻ trầm tư đau đớn những hôm đi tuần bên xã về. Nó đã nhìn thấy gì? Sau nhiều năm đi đánh giặc với chiếc bà ba thẫm đen vì máu, nó đã hiểu được gì? Dù Liễu còn sống sờ sờ đây nhưng Liên chưa bao giờ hỏi con bé về thứ hương vị mà chiến tranh mang lại. Cũng bởi cô linh cảm rằng con bé sẽ không muốn trả lời… con bé chắc hiểu lựa chọn của bản thân nó.

Mùi cá tanh nồng xộc vào mũi Châu Liên. Cô đã ngồi bần thần một lúc lâu mà chưa làm gì cả. Bảy con cá, con nào con nấy gầy đét như thể chúng cũng thiếu ăn như người. Với lũ nhỏ mà nói, chừng ấy là đủ để đánh bạt cơn đói đang cào xé ruột gan. Phải nhanh tay lên! Liên hì hục đẩy nhanh các công đoạn để bữa ăn được chuẩn bị tươm tất. Rồi sẽ phải ra đìa để kiếm thêm cá, dù biết là nguy hiểm nhưng chẳng còn cách nào nữa. Chỉ biết hi vọng đám giặc sẽ bỏ đi khỏi An Lập sau khi đã đốt phá đủ, nhưng Liên cũng nhớ rằng Út Liễu không dưới mười lần nhắc mọi người phải sẵn sàng chạy ngay nếu có tín hiệu bên Ban dân quân xã. Không biết là khi nào, cũng có thể ngay lúc này…

Vừa nghĩ tới đó, Châu Liên bất ngờ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.




“Ý cha! Trời mưa hả?”

Út Liễu mới vừa nai nịt gọn gàng, chuẩn bị sang nhà Bảy Phước lấy khẩu súng mới cấp thì mưa đã ào ào trút xuống. Nó luống cuống chạy ra hiên dỡ áo quần, chợt nghĩ mưa kéo đến vào lúc đã tối muộn vầy thật bất thường. Một vài tiếng nổ lụp bụp ở bên kia Núi Dài vọng lại càng khiến Liễu lo lắng tợn. Lại đụng độ ư? Trời mưa vầy dễ chúng nó đánh lớn… thôi chết rồi…

Châu Liên cũng thấp thỉm chẳng kém gì Liễu. Cô ăn không trọn bữa cơm, lại đi qua đi về trong nhà vẻ như bồn chồn lắm. Liễu phải la lên kêu chóng mặt thì Liên mới chịu ngồi xuống giường, nhưng mà cũng không được lâu. Chừng hết chịu nổi, nó thở dài hỏi:

“Hai lo chuyện chi vậy? Đi qua đi lại miết!”

“Con bé Thảo ở bên nhà thằng Bảy Phước phải hông?”, Châu Liên nhăn mày hỏi Liễu.

“Ừm, hồi sáng nó đi rồi mà… giờ chưa thấy về ta?”

“Tự dưng tao lo… hổng biết có chi không nữa…”

“Trời mưa vầy chắc nó ở chơi bển thôi… sáng lại về…”, Liễu an ủi chị, nhưng chính bản thân nó cũng hiểu rằng mình cũng đang nhấp nhổm không yên. Đôi khi linh cảm lại cần thiết trong những tình huống nguy hiểm, đó là điều chiến tranh từng dạy Liễu. Nó từng linh cảm rằng ba má đi chuyến đó không lành, in rằng ngày hôm sau Khơ me đỏ tràn đến chật kín cả Bình An. Chúng quét qua ấp mà chẳng còn gì có thể sống được, trong đó có ba và má. Nơi đây giờ đã an toàn, ít nhất dân quân xã vẫn có phương án dự phòng khi nhác thấy chúng xuất hiện ở khu vực tuần tiễu. Nhưng mà vẫn cứ lo, cũng vì cơn mưa bất chợt nầy mà ra cả… biết đâu chúng lựa lúc này để xâm nhập thì trở tay làm sao kịp?

“Hay đêm nay mầy ở đây đi…”, Châu Liên bước ra từ bếp với bát cháo bốc khói thơm lừng, nói với Liễu. “Mưa gió vầy không nên đi ra ngoài… ở đây cho chị đỡ sợ nha”.

“Gan thỏ đế…”, Liễu bật cười nhìn bà chị, “Tui dạy chị bắn súng rồi đó nghen. Ai cả gan nói sẽ giết hết tụi nó mà giờ lại sợ?”

“Tao lo cho mầy nữa đó, con ranh!”, Châu Liên nghiêm mặt. “Mầy đi một mình thì không bị hốt xác chắc! Ăn đi!”

Không muốn thấy chị buồn, Liễu miễn cưỡng đón lấy bát cháo dù nó chưa thấy đói. Một chớp sáng bất chợt lóe lên ngực Châu Liên, cùng lúc đó, trong đầu Liễu cũng có một chớp sáng. Nó đẩy ngã Châu Liên xuống thềm nhà kịp lúc loạt đạn AK cày nát tung cả mảng tường che gian bếp phía trong. Cháo đổ đầy lên ngực Châu Liên bỏng rát, nhưng nỗi kinh hoàng đã khiến cô chẳng thể cảm thấy đau đớn gì nữa.

“Nằm đấy! Đừng nhổm dậy…”

Liễu thì thầm vào tai chị, cố nén một tiếng kêu hốt hoảng. Sự im ắng sau loạt đạn vừa nãy mách bảo nó rằng hai chị em vẫn còn thời gian để vùng thoát khỏi tay thần chết. Chỉ cần nằm sát trên đất và di chuyển trong tư thế ấy… Liễu lật người Châu Liên nằm úp rồi nhắc cô bò theo mình. Vẫn còn thời gian… nó tự nhủ. Vẫn còn thời gian…

Bên ngoài bắt đầu rộ lên những tiếng nói. Tiếng đàn ông. Lạ lẫm và hoang dại. Liễu biết chúng là ai… Liễu từng giáp mặt chúng trong những cuộc đấu súng khi màn đêm buông xuống. Nỗi bàng hoàng khi biết rằng chúng đã đứng trước cửa nhà mình khiến trái tim con bé như bị ai bóp nghẹt lại. Nó buộc mình phải cứng rắn như khi vẫn còn chiến đấu… nó còn không biết mình sẽ đủ bình tĩnh trong bao lâu. Nhưng còn chị Hai… vì chị Hai… chỉ nghĩ đến những điều tồi tệ sẽ xảy ra sau đó mà Liễu chỉ muốn bật khóc nức nở.

Sắp đến rồi…

Ngay dưới chân chạn bếp nhỏ, chiếc cửa nắp phủ một lớp đất mỏng hiện ra như một vị cứu tinh vào giây phút khốn cùng. Ánh đèn hột vịt leo lét ở nhà trong giúp Liễu nhanh chóng mò được đến đó. Rồi một loạt đạn nữa xói thủng cả bức vách nan làm chiếc đèn rụng xuống. Nó nhanh chóng thúc Châu Liên mở nắp hầm chui xuống trước, bụng cầu mong thằng Bảy Phước không lanh chanh đem súng sang cho mình vào lúc này… Một tay Châu Liên với lên cửa hầm nắm lấy áo Út Liễu, rồi nó nghe giọng chị mình khản đặc:

“Xuống đi… mầy chờ gì nữa?”

Nhưng Liễu vẫn ngồi đó nhìn cô với ánh mắt dại đi vì hoảng sợ. Sau lưng nó là một họng súng lạnh lẽo dính chặt vào chốc gáy. Trong bóng tối nhá nhem của căn bếp chợt lóe lên những ánh đèn pin sáng rỡ, soi tỏ một gương mặt sần sùi như cây khô với hai con mắt lồi ra trắng dã.

Mắt Châu Liên mờ đi. Nỗi tuyệt vọng nổ tung trong lồng ngực đẩy cô vào một trạng thái đầy mộng mị.


"3. Những đôi mắt lửa" bởi Kaneki Ken
Bầu không khí im lặng bao trùm cả căn nhà nhỏ.

Những họng súng AK đen ngòm chĩa vào hai người phụ nữ đang quỳ gối trên nền nhà. Năm cặp mắt trắng lóa đang xói vào họ như những mũi dao găm vô hình khống chế toàn bộ ý chí kháng cự của cả hai người. Bọn chúng đều mặc áo màu đen loang lổ những vệt bùn nhuộm bẩn thỉu, vũ khí còn mới nguyên đều do quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa cấp phát. Út Liễu biết rõ chúng không phải là những kẻ đã quấy phá đồn dân quân An Bình, bởi tên nào tên nấy đều đã có tuổi. Khơ me đỏ chỉ sử dụng lính dự bị để đánh các trận du kích lẻ tẻ, phần lớn còn chưa đầy hai mươi. Những kẻ đang bắt giữ chị em nó chắc chắn thuộc lực lượng chính quy được sử dụng cho các cuộc thâm nhập lớn. Tên nào tên nấy đều mang một vẻ hung ác và man dã không che đậy. Liễu còn sợ rằng chỉ cần mình hé miệng nói một tiếng là chúng sẽ đập vỡ sọ cả hai ngay tức khắc.

Lúc lôi cả hai từ dưới hầm lên, một tên trong bọn được lệnh dùng dây dừa trói chặt khuỷu tay của Út Liễu. Với Châu Liên thì hắn chỉ trói cổ tay cô ra sau. Nó không hiểu vì sao lại có sự phân biệt như thế. Thường thì trói khuỷu tay chỉ áp dụng với lính chiến… Phải chăng chúng biết mặt mình? Út Liễu bắt đầu thở gấp. Từng giọt máu trong người nó sôi lên sùng sục khi nhìn thấy hai khẩu carbine được giấu dưới hầm của mình bị chúng mang lên cho vào bao tải. Chúng cũng lục lọi khắp người nó lẫn chị Châu Liên để tìm vũ khí lạnh. Trong cơn cao hứng, một tên đã lột cả áo Châu Liên khiến tên còn lại cũng làm điều tương tự với Út Liễu. Khi đã chắc chắn không còn gì ở hai ả tù binh Việt Cộng có thể gây nguy hiểm cho mình, chúng mới yên tâm bắt họ quỳ giữa nhà rồi cắt bớt hai tên ra ngoài canh gác.

Nhìn những gì đang diễn ra trước mắt, Liễu chỉ muốn nhắm mắt lại mà đếm đến mười, hi vọng rằng tất cả chỉ là cơn ác mộng tồi tệ nào đó sau những ngày chiến đấu mệt mỏi ở An Bình mà thôi. Nhưng những kẻ canh gác đã kiểm soát chặt chẽ từng cử động của họ. Một lần Liễu lén liếc mắt quan sát phản ứng của chị mình, gã đàn ông có mái tóc bù như tổ quạ ngay lập tức vung báng súng nện thẳng vào má nó. Châu Liên hét lên bảo hắn dừng lại, liền bị hắn quay sang túm tóc tát cho một trận túi bụi. Mũi và miệng cô đều bật máu. Máu hòa cùng nước mắt chảy giàn xuống đỏ cả vùng cổ trắng ngần của cô, nhưng thằng Khơ me đỏ có vẻ khoái trá khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Nhìn sâu vào mắt hắn, Châu Liên cảm nhận được một cơn khát máu đang bị kìm nén cao độ. Hắn muốn giã cho hai chị em cô một trận vì ánh nhìn lì lợm của cả hai đang đồng loạt chĩa vào mình, và vì một lí do nào đó, hắn chỉ quay lại vị trí canh gác và tiếp tục giương mắt lên đo đếm nỗi sợ hãi của những kẻ mình vừa bắt được.

Có tiếng người vọng lại từ ngoài hiên. Một người đang vui vẻ hát bài vè tiếng Khmer bằng âm giọng líu lô ngồ ngộ. Út Liễu điếng hồn khi nhận ra cái giọng bè bè như bị ngọng của Bảy Phước. Chết rồi, Bảy ơi… đừng vào đây… đừng… Nó tuyệt vọng bật khóc, nghĩ đến cái cảnh chúng nổ súng bắn gục người yêu mình ngay giữa sân nhà. Tiếng lên đạn rắc rắc nghe lạnh lùng tựa lưỡi dao thép kề lên cổ càng khiến nó muốn hét toáng lên cảnh báo thằng Bảy, bất chấp việc thằng Khơ me đỏ hung hăng đứng đối diện có thể bắn nát sọ mình.

“Sờ ke!” (con chó!)

Hắn trừng mắt lên nhìn Út Liễu, khẽ rít lên. Bên ngoài nhà, một thằng Khơ me đỏ đã giương súng lên với vẻ thận trọng. Nhưng tên còn lại ra hiệu gì đó cho nó, được một lát thì thằng nhỏ lại hạ súng xuống. Thằng đầu bù tức tối tháo khăn rằn đeo trên cổ ra rồi rút dao găm cắt toạc làm hai phần. Hắn vả miệng Út Liễu bắt nó há miệng ra.

Nhưng Liễu vẫn lì lợm ngãng ra khỏi tầm tay hắn. Mất bình tĩnh, hắn bèn túm chặt quai hàm con bé rồi thô bạo nhét nửa chiếc khăn vo chặt vào miệng nó. Châu Liên cũng bị bịt miệng bằng nửa chiếc khăn còn lại. Có lẽ chúng cũng muốn bắt luôn Bảy Phước cho đủ bộ, Liên nghĩ. Cô nhác thấy thằng nhỏ cầm súng định bắn Bảy lùi vào nhà trong, còn tên vừa ra hiệu cho nó đã biến mất vào bóng tối.

Đó là một thằng nhóc có khuôn mặt đen thui vì quẹt lọ nồi ngụy trang. Tóc nó lởm chởm từng mảng như bị ai cố ý dùng kéo cắt cho ngắn lại. Nó nói gì đó với tên Campuchia canh giữ hai người, rồi hắn gật đầu bước ra thay vị trí canh gác vòng ngoài cho nó. Còn lại một mình với hai nữ tù binh, nó khoan thai rút chiếc khăn khỏi miệng Út Liễu rồi hỏi:

“Chê Khơ me chơ răng?” (Biết tiếng Khơ me nhiều không?)

Liễu bình tĩnh gật đầu. Nó mỉm cười rồi tiếp tục:

“Chờ mua a vây?” (Mày tên gì?)

“Liễu…”, nó đáp.

“Leo…”, nó gật gù rồi đưa hai tay ra hiệu như cầm súng. “Kho nhum đăng ơi boong” (Tao biết mày rồi). Liễu cảm thấy hồi hộp vì hiểu rằng thằng nhỏ này chắc đã từng đối mặt với nó trong một trận đánh vào đồn An Bình.

Thằng nhóc tiếp tục nói, Út Liễu gật đầu rồi truyền đạt lại lời nó để Châu Liên cảm thấy yên tâm hơn. Chúng sẽ không giết hai người ở đây, chỉ cần ngoan ngoãn im lặng là được. Liễu muốn hỏi nó xem chúng sẽ đưa cả hai đi đâu, nhưng thằng nhỏ chỉ mỉm cười rồi lắc đầu ra vẻ chế giễu. Bên ngoài vẫn rất im ắng, không rõ Bảy Phước sống chết thế nào. Dù sao đi nữa, hai chị em nó chắc chắn sẽ không chết đêm nay. Đám lính này chắc sẽ giải họ về một trại lính gần đó rồi tiếp tục tra hỏi theo lệnh của thượng cấp. Có lẽ vẫn còn nhiều người bị bắt nữa, hoặc cũng có thể… hai chị em Châu Liên đã là những kẻ sống sót cuối cùng trong cuộc đột kích âm thầm này. Chúng đã nổ súng vào nhà họ, điều đó chứng tỏ chúng đã bắt hoặc giết hết mọi người ở vòng ngoài nên không còn sợ phải đánh động ai cả.

Nghĩ đến đó chỉ khiến Út Liễu thêm bải hoải.

Bầu không khí trong nhà tiếp tục trở về im lặng. Thằng lính Khơ me trẻ sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi với Út Liễu cũng đã nhét lại giẻ vào miệng nó rồi khoan thai bắc ghế ngồi hút thuốc. Con bé lén quan sát nó, không ngừng băn khoăn về những gì đang diễn ra. Tại sao chúng không tra hỏi cả hai tại chỗ rồi giết đi cho nhanh gọn? Theo những gì nó biết được về lũ Khơ me đỏ thì bọn này không mấy khi kiên nhẫn với tù binh đến thế.

Một vấn đề nữa là cả hai chị em nó đều đã bị xé nát áo, bên cạnh cảm giác lo sợ cho tính mạng của mình, thì một nỗi xấu hổ đau đớn cũng đang đè nặng lên tâm trí Út Liễu. Thằng ranh con kia vẫn đang khoái trá nhìn vào khuôn ngực để lộ của hai chị em, nhưng mắt nó lại dán vào Út Liễu nhiều hơn cả. Cũng vì chị Châu Liên hay xõa tóc dài nên phần nào ngực của bả cũng bị tóc che gần hết nửa… còn mình thì… Út Liễu thở dài cúi gằm mặt xuống, cố nuốt nước mắt cốt để thằng khốn đang canh giữ mình không nhìn thấy biểu hiện yếu đuối của bản thân. Khẽ nhìn sang Châu Liên, con bé không khỏi kinh ngạc khi bà chị nó vẫn tiếp tục ngẩng đầu trong một tư thế thản nhiên kì lạ.

Thực sự là Châu Liên vẫn nhìn trân trân vào thằng lính. Ánh mắt cô vằn lên như có lửa cháy bên trong.

Máu vẫn tiếp tục chảy từ mũi xuống miệng cô, thấm ướt cả miếng giẻ buộc ngang miệng lẫn hõm cổ gầy gò, nhợt nhạt. Nhưng mắt Châu Liên thì lại sáng rực rỡ, hoàn toàn đối lập với dáng vẻ rũ rượi tưởng không còn sức kháng cự ấy. Liễu chẳng thể biết chị mình đang nghĩ gì trong đầu, nhưng rồi nó cũng hiểu phần nào khi trông thấy hai nắm tay cuộn chặt đang bị dây dừa thít lại sau lưng Liên. Chị gái nó không bao giờ quên được những gì chúng đã làm với ba má mình. Ngay cả bây giờ cũng vậy…

Chị ơi…

Út Liễu khẽ cựa mình một chút cho đỡ mỏi. Thằng Khơ me đỏ thoáng nhìn thấy cử chỉ bất thường đó, bèn ném tàn thuốc đang cháy dở vào người nó. Cảm giác bỏng rát trên da làm con bé khẽ rên lên một tiếng. Và chỉ vậy thôi. Nó tiếp tục ngẩng mặt lên nhìn thằng nhóc với điệu bộ bất cần như chẳng biết đau là gì. Nó biết mình là một người lính, kể cả khi đã bị lột trần và không còn súng nữa. Ánh mắt long lên vì giận dữ của nó ngay lập tức khiến thằng nhãi không khỏi ngạc nhiên.

Lưỡi dao lạnh toát trên tay nó kề sát má Út Liễu. Mặc cho Châu Liên vừa vùng vẫy vừa ú ớ làm thằng nhóc khó chịu, nó vẫn kiên nhẫn tập trung vào trò chơi của riêng mình. Lưỡi dao khía mạnh vào má con bé làm máu rỉ ra liên tục. Vết cắt kéo dài từ mặt xuống cằm, không dằn mạnh nhưng đã để lại trên mặt Liễu một vết thương nhức nhối. Con bé nghiến chặt răng, cố chịu đựng đến cùng chứ kiên quyết không kêu lên một tiếng nào. Nó thản nhiên nghĩ rằng có thể mình không thể sống được nữa… ánh mắt của chị Châu Liên làm nó thoáng xấu hổ vì sự yếu lòng của mình. Cùng lắm thì cả hai cùng chết… liệu nó còn lựa chọn nào tốt hơn trong tình huống tồi tệ này chăng?

“Duồn…”, thằng lính trẻ chợt gỡ lưỡi dao ra khỏi mặt Út Liễu, miệng lẩm bẩm ra chiều tức tối.

Nó đứng dậy đi vào chạn bếp trong nhà. Út Liễu ngạc nhiên không hiểu nó định làm gì nữa. Con bé nhanh chóng ngoái lại phía sau, nơi thằng lính đầu bù vẫn còn đứng gác với vẻ sốt ruột. Chiếc bao tải đựng súng vẫn đặt dưới chân hắn. Không có cách nào lén lấy được nó cả… Nhưng Út Liễu vẫn nôn nóng muốn nghĩ ra cách nào đó… thằng ranh kia đã sơ hở rồi… phải có cách gì chứ? Rồi Liễu thấy nó xuất hiện từ căn bếp tối mù, trên tay là một cây nứa có phần đầu nhọn hoắt. Khuôn mặt thằng nhóc đanh lại dưới đôi mắt nảy lửa chẳng khác gì Châu Liên cả.

“Duồn!”

Nó lại hét lên một lần nữa. Bằng phản xạ nhanh nhạy của mình, Liễu lê gối ra chắn trước chị Châu Liên, lưng cúi hẳn xuống đón lấy một cơn mưa đòn từ cây nứa vát nhọn. Châu Liên rú lên trước quyết định dại dột của con bé em, bèn chồm người tới đẩy nó ra trước cơn thịnh nộ của thằng lính Khơ me đỏ. Cô hứng hai roi vào mặt và ngực. Đau đến buốt óc. Thằng Khơ me đỏ vẫn điên cuồng như không có ý định dừng lại. Vút, vút, vút… từng mũi nứa lướt qua thân thể mỏng manh của Châu Liên mang theo vô số mảnh da lẫn máu đỏ ngầu.

“Duồn! Duồn! Duồn! Duồn! Duồn!...”

Liên hét lên trước cảm giác nhói buốt kinh hoàng mà mũi roi mang lại, như thể ai đó châm cả ngàn mũi kim vào tận xương tủy cô. Út Liễu cố vùng lên khỏi người chị để hứng bớt cơn mưa đòn, nhưng nó bị thất thế hoàn toàn bởi hai khuỷu tay bị trói chặt trong tư thế cúi. Nước mắt nó ứa ra tức tưởi mỗi lần Châu Liên rên rỉ đớn đau, còn thằng khốn kia vẫn vung roi đều đặn sau mỗi lần đếm nhịp “duồn”. Có tiếng cười khanh khách vọng từ đâu đó sau lưng Liễu, rồi tiếng súng nổ chát chúa… Bảy Phước chết rồi? Bảy Phước bị bắt rồi chăng? Bảy ơi…

Chị hai ơi…


Nó khóc đến ngất đi, trên lưng nó là chị Châu Liên gục xuống rũ rượi như miếng giẻ lau nhà nhúng đẫm máu tươi chua gắt. Ai đó nắm đầu nó lôi ra khỏi Châu Liên rồi đặt nó nằm sấp xuống nền đất mặn. Vị của đất sao mà êm dịu muốn xót lòng. Liễu gắng chút hơi tàn cuối cùng để thu trọn mùi đất vào tâm khảm, nhưng rồi cảm giác những bàn tay thô lậu vừa nắm quần mình kéo xuống khiến tim con bé hẫng đi một nhịp nữa.





Chú thích:


Duồn: tức Yuon, từ mà người Cao Miên và các sắc dân khác ảnh hưởng bởi văn hóa Ấn Độ hay dùng để chỉ người khác văn hóa với mình, có nghĩa là man di. Ở đây tên khơ me đỏ gọi chị em Châu Liên là “Duồn” cũng theo nghĩa tương tự.

Duồn còn gắn liền với “Cáp duồn” (chặt đầu người Kinh – Việt Nam), là một chiến dịch khủng bố sắc tộc dã man của người Khơ me đối với người Việt bắt đầu từ năm 1730. Trong năm 1970, lính Lon Nol đã chặt đầu hàng loạt số người Việt sinh sống ở đất Cam rồi thả trôi trên sông Mêkông và hồ Tonle Sap, kết hợp với các hình thức khủng bố dã man khác như giết người cướp của, ném xác xuống giếng…