Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền




Ngay từ lần đầu gặp gỡ, tôi đã nghĩ, Jaejoong thật giống tàn tro.






Thể loại: Fanfiction - Người thật > DBSK Rating: T Hoàn thành:
Phân đoạn: 3 Độ dài: 22723 từ Đọc: 9565 lần Phản hồi: 3 Yêu thích: 9
Đăng: 21 Jul 2009 Cập nhật: 20 Mar 2010

1| Tàn tro và cơn mưa bởi Yukijichou
Written by Jichou


Beta Reader Danky


Rating T / Three-shots / AU /


Pairing YunJae / HoMin


Summary


Ngay từ lần đầu gặp gỡ, tôi đã nghĩ, Jaejoong thật giống tàn tro.






---------------------------------








A.S.H.E.S



-- Tàn tro --



Written by Jichou











1.








.Tàn tro và cơn mưa.




Ngay từ lần đầu gặp gỡ, tôi đã nghĩ, Jaejoong thật giống tàn tro.


Cái cách cậu ấy len lỏi giữa dòng người xô đẩy trong mùa hạ muộn, dáng bộ phong trần, chiếc áo len sọc ngang màu trắng xanh và cả quần jeans bạc màu, tất cả, đều làm tôi nghĩ đến thứ tàn tro lẫn trong đống củi than cháy rụi khi người ta đốt một gốc cây khô, nhợt nhạt, khô cạn, và hoang phế.


Vậy là lần đầu tiên nhìn thấy Jaejoong, tôi đã nghĩ về tro bụi. Lạ không? Một thứ tro bụi đúng như bản chất của nó, hoang tàn đổ vỡ nhưng lại là di tích cuối cùng của sự sống trăm ngàn năm tháng. Cũng giống như gốc cây khô hư hao tôi từng biết với những đường rạn trên thân gỗ, vỏ cây tróc dọc theo đường viền tay khẽ khàng, cả những chiếc lá khô bên dưới gốc hay những bông hoa dại và cỏ non uốn mình èo ặt trong thứ ánh sáng vàng rơn của mùa hạ, Jaejoong nhợt nhạt, thiếu sức sống và đầy hư hao.


Điều này, mãi về sau tôi mới biết, bên trong Jaejoong là một cái chết lớn. Cái chết bắt nguồn từ đâu đó không rõ nhưng lan rộng, bào sâu, hủy diệt sự sống vốn tồn tại từ bên ngoài. Vậy là trong Jaejoong chỉ còn lại một cái chết, bắt nguồn từ sự sống. Nó là di tích còn lại cuối cùng của sự sống. Và tôi đã nghĩ, nó thật giống Jaejoong.






*.*.*






Lần thứ hai nhìn thấy Jaejoong, tôi đã nghĩ, cậu ấy thật giống cơn mưa.


Đó là cơn mưa cuối cùng của mùa hạ muộn, trơn tru buốt giá. Mùi đất nồng, cỏ cây, ánh sáng mờ, hơi thở và những khúc quanh của con đường nhỏ xíu một góc thành phố. Jaejoong đã đứng đó, mỉm cười đằng sau làn người qua lại náo nhiệt, vẫn áo len sọc và quần jeans bạc màu, điều duy nhất cậu ấy quên mang theo là cái chết của mình. Tôi đã nghĩ, có khi vì thế mà Jaejoong lúc đó thật sự dịu dàng.


Đứng nép mình vào một bức tường lớn, Jaejoong đưa tay hứng từng giọt nước đang chuếnh choáng rơi. Mái tóc đen ôm sát gương mặt, làn da xanh tái, bàn tay đeo găng để hở mấy ngón dài xạm nâu-bằng chứng rõ ràng nhất của gió bụi cuộc đời, tất cả, đều không thể khuấy động nơi cậu ấy một sự sống dù rất nhỏ bé. Thứ duy nhất nơi Jaejoong còn sống, tôi nghĩ, đó là đôi mắt nâu to luôn nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt như thể hờn giận. Nhưng mà, đôi mắt đó cũng sắp chết.


Lạ không? Giống như gốc cây hoang phế trong một góc kí ức tôi lưu giữ, Jaejoong tựa như những dây leo bám vào rặng gai khô khốc, giống như những bông hoa mọc tàn úa bên gốc cây héo hắt đó, mơ hồ khó giữ. Và như thế, mỗi khi nghĩ đến Jaejoong, tôi cũng đồng thời liên tưởng đến bụi cây tự bốc cháy trong một cơn mưa, đốt cháy cả dây thường xuân, những bông hoa và cỏ dại. Sau trận cháy đó, tất cả còn lại chỉ là tàn tro.


Và Jaejoong chính là thứ tàn tro trong cơn mưa đó. Trơn tru hoang phế.



“Anh có nghe thấy không, November Rain của Guns N’ Roses đấy.” Jaejoong đã nói-khi tiến về phía tôi từ bức tường lớn, chen qua dòng người xô bồ, cậu ấy nhún vai trong cái sắc nhàn nhạt của mưa hạ muộn màng. “Vì rằng sẽ chẳng có gì tồn tại mãi mãi, ta đều biết trái tim cũng có thể đổi thay. Và nó cũng khó khăn tựa như việc giữ ngọn nến cháy trong cơn mưa lạnh giá tháng mười một…”


“…?”


“Lời dịch bài hát.” Jaejoong đã nói, chìa tay về phía tôi. “Kim Jaejoong.”


“Jung Yunho.” Tôi trả lời, thận trọng nắm lấy tay cậu ấy.

“Jung Yunho? Cái tên nghe đẹp và vững chãi…” Lại cười. “Anh có xem đài KBS World không?”




Này anh, anh có xem đài KBS World không?




Lần đầu chào hỏi, Jaejoong đã nói như thế. Một câu hỏi đơn giản như kiểu ‘này anh, anh ăn cơm chưa?’ và cũng tầm thường như thế. Nhưng không hiểu sao khi câu nói ấy vang lên, bỗng nhiên tôi nghĩ, có khi nào mình vừa chạm vào một cơn mưa..?






. Này anh, anh có xem đài KBS World không?




Lần đầu tiên nhìn thấy Jaejoong trên tivi, tôi chợt nghĩ đến một chiếc đèn dầu.


Phải, một chiếc đèn héo hắt ánh sáng những ngày trăng mờ-thứ chẳng ai sử dụng trong thời buổi hiện giờ. Thứ ánh sáng phát ra mơ hồ cũng như con người Jaejoong, cũng nhờt nhạt như sự hiện hữu của cậu ấy trên cõi đời này, cũng tàn phế và vô dụng trong cuộc sống như cái vẻ lãng đãng vô tình đó.


Jaejoong làm phát thanh viên cho đài KBS World, một chương trình chán ngắt nào đó mà trước giờ tôi chẳng hề xem. Trên tivi, qua hiệu ứng và trang điểm, trông cậu ấy đẹp và cuốn hút đến lạ. Phủ bên ngoài lớp vỏ chết chóc, đôi mắt thâm quầng và làn da xanh tái là một Jaejoong đầy tự tin với sức sống rạng ngời. Đôi khi tôi nghĩ, có lẽ tỉ suất người xem của chương trình đó giữ ổn định được là nhờ vẻ ngoài của Jaejoong chẳng hạn? Một vẻ ngoài đã được chỉnh sửa và che lấp đến tối đa có thể, hệt như chiếc đèn dầu không cần thiết trong đèn điện hiện đại, Jaejoong vẫn tồn tại trong thứ ánh sáng mờ nhạt đó, nhờ dầu và tay người thắp.


Chiếc đèn dầu, tôi nghĩ, chiếc đèn dầu đặt bên khung cửa sổ dưới ánh trăng mờ, bên cạnh máy đánh chữ. Một chiếc máy đánh chữ cũ kĩ của Pháp, hoặc Hà Lan, đều được. Nhưng nó phải thuộc kiểu cổ điển. Chiếc đèn dầu được điều chỉnh ánh sáng lờ mờ bên cạnh đó, dưới bóng trăng muộn hắt vào vì cửa số vốn không đóng. Bên chiếc cửa sổ, ai đó sẽ đặt một thỏi chocolate, nơi sản xuất cùng chỗ với chiếc đèn. Và sức nóng đèn dầu đó sẽ không đủ làm chocolate tan chảy.


Vì sao lại là chocolate? Jaejoong từng hỏi khi tôi kể cậu nghe những suy nghĩ đó của mình. Ánh mắt mơ màng và điệu bộ chậm chạp, Jaejoong vẫn vắt mình trên chiếc cửa sổ mở ra của tầng thứ bao nhiêu đó nơi căn hộ chung cư, ngầng nhìn bầu trời bên ngoài một lúc, cậu ấy quay đầu lặp lại câu hỏi lần nữa.



“Chocolate có vỏ không?” Giọng Jaejoong trong trong vang lên.


“Không vỏ không nhân, chỉ là một thỏi chocolate đen.” Tôi trả lời, dụi tắt điếu thuốc vừa châm lửa vào gạt tàn.



Bầu trời bên ngoài tàn úa, ánh trăng muộn uể oải chiếu những luồng sáng nhạt nhòa vào gian phòng rộng. Jaejoong trượt xuống khỏi cửa sổ, lẩn thẫn đến châm lửa điếu thuốc tôi vừa tắt, ngẫm nghĩ gì đó lại kê lên môi hút mấy hơi liền. Tôi nhìn theo làn khói trăng trắng cậu ấy nhả ra, lại với tay rút điếu thuốc khác khỏi bao, châm lửa hút. Chúng tôi cứ ngồi bên nhau như thế, lần lượt thay phiên hút cho hết gói thuốc dở dang trên bàn, mãi đển khi cả hai dụi tàn thuốc cuối cùng trên tay vào gạt tàn thì trong vỏ thuốc trên bàn chỉ còn lại một điếu duy nhất. Quay nhìn Jaejoong đang thẩn thờ nhìn ra bên ngoài, tôi châm lửa điếu thuốc cuối cùng, cắn chặt đầu lọc đề nó tự cháy, không hít hơi nào…


Bản November Rain của Guns N’ Roses bỗng vang lên qua chiếc máy đĩa cũ của Jaejoong nghe rè rè. Sau này tôi biết, cậu ấy có thói quen hẹn giờ phát nhạc như thế, nhưng chỉ với nhạc của Guns N’ Roses, mà đúng hơn là chỉ với bản nhạc này thôi. Chầm chậm nhớn nhả làn khói trắng trước mặt, tôi lắng tai nghe tiếng Jaejoong vang lên khe khẽ theo lời nhạc, từng âm một, mỏng manh dễ vỡ. Không như chất giọng thu hút đặc biệt và cái kiểu búng tay nghiêng đầu cười mỗi lần kết thúc chương trình trên KBS World, Jaejoong bây giờ mơ hồ tồn tại.


Tôi nghĩ, hệt như cánh hoàng diệp trong một bộ anime Nhật tôi từng xem qua, anh trai nhân vật nam chính dùng chiêu thức của mình xé tan nó, để bụi tro rơi lẫn xuống hồ sen đen ngòm. Đó là một cảnh tượng đẹp, cô tịch và buồn bã. Jaejoong cũng là một sinh vật buồn bã như thế, khó hiểu, yên ắng và đầy đau thương.



“Yunho, lấy giùm cái hộp quẹt.” Jaejoong bỗng dưng lên tiếng, quay sang tôi đang bóc bao thuốc thứ hai, nghiêng đầu để tóc mái phủ hết một bên mắt.


“Cái nào?”


“Cái màu bạc ấy.” Jaejoong trả lời sau một hồi suy nghĩ, nhướn người kéo chiếc ác khoác trên thành ghế xuống, rút trong đó ra một thỏi chocolate, bóc vỏ rồi thẩy lên bàn. “Tối nay anh ở đây hay về nhà?”


“Về nhà.” Tôi trả lời không cần suy nghĩ, chậm chạp đưa Jaejoong chiếc hộp quẹt màu bạc.



Khóe môi Jaejoong nhếch lên cho một nụ cười. Cậu ấy kéo chiếc ly thủy tinh trên bàn đến trước mặt mình, bắt đầu bật quẹt lửa và hơ chảy chocolate vào trong đó. Jaejoong cứ như vậy, nhởn nha làm việc mình thích, thỉnh thoảng thở những hơi mạnh nghe như tiếng cười dài.



“Ở đây đi?” Jaejoong lên giọng hỏi, một câu hỏi vốn đã là câu trả lời.


“Nhà một phát thanh viên truyền hình? Mới quen?” Tôi nhướn mày, kéo chiếc ly thủy tinh ra để chocolate nóng nhỏ giọt xuống bàn.


“Vậy chúng ta hò hẹn.” Jaejoong trả lời, vẫn nhìn theo chocolate nhỏ giọt. “Đẩy cái ly đó vào lại đây.”



Không trả lời, tôi nhìn Jaejoong rồi đấy chiếc ly về vị trí cũ. Ngồi nhìn cậu ấy lúc lâu, không việc gì làm lại châm thuốc hút.


Chúng tôi bắt đầu hẹn hò sau đêm hôm đó. Cái đêm Jaejoong để chocolate nhỏ giọt mà cô đơn để phải giữ tôi-một người mới quen ở lại. Lúc đó, tôi đã nghĩ, cậu ấy thật giống sương gió. Sương gió giữa mùa hạ rát bỏng, mỏng manh hoang tàn tựa thứ hương liệu thoang thoảng trong căn phòng đó, trên nền nhạc một bài hát của Guns N’ Roses. Jaejoong đã nhẩm đi nhẩm lại lời nhạc đó trong vô thức, nhỏ từng giọt chocolate vào chiếc ly thuỷ tinh trong suốt trên bàn. Mãi đến khi còn lại đoạn chocolate ngắn ngủn chảy nước nhơm nhớp trên tay mới chịu thả luôn vào chiếc ly thuỷ tinh. Lúc đó, lớp chocolate đầu tiên đã khô cứng lại từ bao giờ. Bàn tay Jaejoong đỏ ửng, cậu ấy bị phỏng, có thể là trong lúc đốt chảy chocolate bằng tay không như thế. Nhưng Jaejoong lại chẳng than van gì, chỉ im lặng viền quanh miệng ly, miết tay theo từng giọt chocolate đã đông khô cứng trên mặt bàn rồi tự động đứng dậy đi rửa tay, bôi thuốc và băng vết bỏng lại.


Tôi tắt máy đĩa phát đi phát lại một bài nhạc. Nhìn đống tàn thuốc đầy ắp nơi gạt tàn, một phần cũng vương vãi đầy trên mặt bàn trong suốt. Nghĩ gì đó lại trút hết vào ly chocolate của Jaejoong.


Đêm hôm đó, sau một lúc rất lâu, Jaejoong trở lại với bàn tay băng trắng gọn gàng. Cầm ly chocolate với một lớp đầy tàn thuốc phủ bên trên, cậu ấy chợt cười, luồn bàn tay rát bỏng vào tay tôi.



“Yunho à, hay là mình rơi?”





.Yunho à, hay là mình rơi?




Jaejoong sau này thường lặp đi lặp lại câu nói đó khi chúng tôi cùng nhau trong giai đoạn yêu đương. Bằng một cách nào đó ngay lần thứ hai hò hẹn, cậu ấy cũng đồng thời đề nghị chúng tôi yêu nhau, dễ dàng kì cục như một trò chơi không cần biết thắng thua. Jaejoong lúc đó đã tiến gần tôi, quàng tay ôm lấy vai mà thì thầm vào tai tôi lời nói nhẹ bẫng, “Yunho, hay mình yêu nhau đi.” Và chúng tôi yêu nhau.


Dễ dàng hệt như những gì từng xảy ra. Cậu con trai đang làm phát thanh viên cho kênh truyền hình của đài MBC-một chương trình chán ngắt tôi chẳng bao giờ xem nhưng tỉ suất luôn tăng vòn vọt, xuất hiện qua lại trước mắt, mời tôi về nhà sau một chương trình truyền hình rồi bảo chúng tôi hò hẹn, rồi lại yêu nhau. Lạ không? Cậu ta còn chẳng mang chút sự sống nào, như tôi bảo, ngay từ lần đầu gặp gỡ tôi đã biết cậu ta chỉ là tro bụi. Chút tro tàn còn lại khi ta đốt một gốc cây khô cằn, để gió cuốn quyện vào làn khí mỏng, cũng mơ hồ nhạt nhòa như tàn thuốc và ly chocotale nham nhở cậu ta làm vào một đêm nào đó mà tôi không còn nhớ.


Tôi không hỏi. Và cậu ta chẳng trả lời.





*.*.*






Sau này tôi biết, Jaejoong là người thất thường. Khác hẳn vẻ ngoài lãng đãng lạnh lùng, quen thân rồi sẽ thấy cậu ấy hay cười, tình cảm và hay suy nghĩ. Nhưng Jaejoong cũng là một kẻ chuộng sự tĩnh mịch, điều đó hoàn toàn hợp lí để giải thích cho việc một mình nhẩn nha hát bên cửa sổ hay ngồi góc phòng đếm từng trang sách cách chăm chú. “Điều đó thật ngớ ngẩn khi ta biết chắc số trang đã được in thẳng lên cuốn sách đó thôi.”, tôi từng nói, nhưng Jaejoong không trả lời. Ngẩn ngơ một chút nghe tôi lảm nhảm, cậu ấy chợt cười, lại với tay bật máy đĩa cho bản nhạc cũ vang lên.


Tàn tro. Tôi đã nghĩ. Thứ tro tàn bị cuốn tung vào làn khí mỏng, rồi dù có níu giữ thế nào thì tất cả chúng, cả tro tàn và Jaejoong rồi cũng sẽ biến mất. Như cả tôi, cả cậu ấy, rồi chúng tôi cũng sẽ bị hủy hoại. Bởi chính chúng tôi và cuộc đời này.


Yêu nhau từ bao giờ? Có đôi lúc, tôi muốn hỏi. Không phải cái ngày bảo hãy bắt đầu yêu nhau, cũng không phải từ lần đầu gặp gỡ, có thể là rất lâu, rất lâu rồi. Chúng tôi có thể đã bước qua nhau trên hàng trăm ngàn con phố, đã lướt qua nhau mà không trở lại, có thể, chúng tôi đã yêu nhau trước khi nhận ra người còn lại. Nhưng rồi, tàn tro, tôi lại nghĩ, chí ít là Jaejoong cũng giống như thứ tro tàn khuất khoảng trong không khí, tôi không thể nắm bắt cũng không thể dõi theo. Nhưng Jaejoong lại có khả năng thực hiện điều đó, dù tôi không biết.



“Chúng ta đang yêu nhau?” Có lúc tôi hỏi, nhìn chiều buông bên ngoài khung cửa số với màn đỏ rực rạo của mùa hạ muộn. Tận chân trời là những đường vân mỏng quệt ngang hệt như những lọn sóng trên mặt biển rộng xuất phát từ phía chân trời. Có thể, Jaejoong cũng đã đến từ chân trời như thế, sau làn tro bụi chết chóc của ngày.


“Chẳng quan trọng chuyện có yêu anh không…” Jaejoong nói. “Anh có yêu tôi đâu.”



Jaejoong bật cười, tiếng cười khanh khách trên cái nền nhạc cậu ấy thích. Tóc mái đổ xuống che khuất một phần gương mặt, cậu ấy chớp nhẹ mắt rồi quay về phía tôi trong một nụ cười nhàn nhạt, “Lạnh quá.”


Tôi tiến tới vòng lấy tay ôm Jaejoong, cậu ấy tựa cằm lên vai tôi, thở những hơi ngắn. Jaejoong vẫn đang cười, tôi biết. Dù không nhìn thấy điều đó nhưng chắc chắn Jaejoong đang cười. Cái con người lúc nào cũng tỏ ra lãnh đạm mơ hồ ấy đang cười, dựa vào vai tôi và nhắm mắt thinh lặng sau một câu nói ‘lạnh quá’ giữa một buổi chiều mùa hạ. Bỗng nhiên tôi lại nghĩ, dù nghe thật ngốc nghếch nhưng con người đang trong vòng tay tôi đây thật cô đơn, giả nếu không có tôi xuất hiện, chắc chắn cậu ấy chỉ một mình ngồi nhìn mùa trôi qua. Tự mỉm cười, tôi hài lòng chua xót vì điều đó.


Tro bụi. Vốn chỉ có thể tan ra mà thôi.


Jaejoong rồi cũng sẽ tan ra, cả trong tiềm thức và cái nền nhạc November Rain cậu ấy thích. Phải rồi, giai điệu đó cứ vang vọng trong tôi như tình cờ, kể từ cái ngày cậu ấy đứng bên cửa sổ mà hát, thứ gọi là âm nhạc đó đã rơi vào tâm thức tôi, lẫn vào những đường nhăn của vỏ não và ở lại đó mãi. Tôi cũng vô tình nhẩm theo lời bản nhạc đó, bỗng nhiên nghĩ đến cơn mưa cuối cùng của mùa hạ năm trước, cả năm trước năm đó nữa. Những đường vân trên bầu trời và sắc xanh ánh của nước, những con người lướt qua tôi, có thể, Jaejoong cũng từng là một trong số đó. Bằng cách nào đó, chúng tôi đã chẳng thể nhận ra nhau sớm hơn.




“Sẽ đi đâu?” Jaejoong nói, giọng nhẹ bẫng như thể chúng tôi đã chia xa trong khoảng thời gian rất dài. “Chúng ta rồi sẽ đi đâu?”


“Em sẽ đi đâu?” Tôi hỏi, nghe giọng mình cao hơn bình thường.



Jaejoong bỗng cợt nhạo cười.


Chúng tôi rồi sẽ đi đâu? Tôi đã nghĩ.


Năm tháng và những giấc mơ, đèn dầu, tàn tro và cả thỏi chocolate tan chảy. Vết phỏng trên tay Jaejoong đã trở thành thẹo, cả những gì chúng tôi nói với nhau cũng là kí ức, nhưng tại sao chúng tôi đến gần nhau thế này tôi lại chẳng hay biết. Bên cạnh Jaejoong, tôi có khi tự hào như một thánh thần ôm trọn kẻ tội đồ đơn côi nhưng rồi lại chán nản khi không thể chạm sâu vào tâm hồn đó. Trái tim Jaejoong, đó là một vùng đất sâu rộng hoen ố. Nơi đó có cả những vùng trũng sâu và những vùng cao, nhưng tôi không thể chạm vào dù chỉ là một trong hai vùng đó. Tôi không thể hiểu một Jaejoong cát bụi như thế.


Jaejoong lại cười, vẫn cợt nhạo nghiêng nghiêng đầu dưới những tia nắng cuối cùng của ngày. Ừ thì, cứ cợt nhạo đi, cứ cười như thế, rồi lại thờ ơ như thế, cuối cùng Jaejoong sẽ tự dìm mình trong thứ cảm xúc vô chừng đó. Rồi Jaejoong sẽ tự hủy hoại mình, như tàn tro, và hủy hoại cả tôi nữa. Bất chợt hình ảnh một buổi chiều sương gió hiện về trong tâm thức, giữa làn người qua lại, Jaejoong đã chỉ thinh lặng nhìn về phía tôi trong một cái nghiêng đầu thật khẽ. Và chúng tôi yêu nhau có lẽ vì thế.






“Yunho à, hay là mình rơi?”






Jaejoong đã nói như thế.


Ngồi giữa những tán lá xanh rì, Jaejoong nói, mắt trong trong không lẫn chút bụi. Đung đưa chân trong khi tay với hái những chiếc lá khô, Jaejoong nhìn xuống tôi, môi dãn ra cho một nụ cười. “Yunho à, hay là mình rơi?”


Lúc đó, tôi đã nghĩ, Jaejoong thật giống triền đê. Một triền đê dài ở ngoại ô thành phố, những khúc quanh của con đường dẫn đến, mùi cỏ cây và đất nổng, cả những giấc mơ và ánh sáng trắng, Jaejoong thật giống một triền đê cô độc, hăng hăng cỏ cây đất trời. Tôi chợt thấy mình một mình nơi triền đê đó, đưa tay hứng lấy chút hư hao còn lại của mùa, cũng tĩnh mịch và héo hắt như nụ cười cậu ấy bây giờ. Nhưng Jaejoong không nhận ra.



“Yunho à, hay là mình rơi?” Jaejoong lặp lại lần nữa, nhướn mày nhìn tôi.


“Rơi?” Tôi nghe giọng mình nhẹ bẫng. Nhìn theo Jaejoong từ phía dưới, tôi chợt nhận ra cậu ấy đang hòa lẫn mình vào những tán lá xanh, bằng cách nào đó lại mỏng manh dễ vỡ. Điều đó cũng giống với chất giọng của Jaejoong mỗi khi hát, khơi gợi trong tâm trí tôi một cảm xúc cồn cào, một chút lạt nhách, không hiểu sao được một lúc lại phải cất tiếng hát theo…


“Đôi khi nghĩ, hay là mình rơi…” Jaejoong trả lời, nhớn nha chân đung đưa từ trên cao.


“Ở dưới này không rơi được, chỉ trên đó mới có thể ngã xuống thôi…” Tôi mím môi cười nhẹ. “Cẩn thận kẻo ngã thật bây giờ.”


“Anh đỡ không?”



Jaejoong nói, và rơi.


Ngày hôm đó, Jaejoong đã ngã từ trên cao xuống, tôi có đưa tay ra, nhưng đỡ không kịp. Chạm vào nền đất lạnh với không một tiếng kêu, Jaejoong trặc chân, từ đó đến lúc tôi cõng về nhà cũng không nói gì nữa, chỉ mơ hồ nhìn vào khoảng không phía trước. Hoặc là cậu ấy vốn chẳng nhìn vào thứ gì cả. Tôi nhớ rằng mình đã mang Jaejoong về nhà, đặt gọn gàng lên ghế, nắn lại khớp chân nhưng chẳng hề hỏi cậu ấy có sao không, mà có lẽ Jaejoong cũng chẳng quan tâm điều đó.



“Chỉ có thế té oạch một cái thật đau thôi, Jaejoong, chẳng thể nào rơi được đâu…” Tôi nhớ mình đã nói.



Nhưng mà, thật ra, trong cái khoảnh khắc Jaejoong ngã từ trên cao xuống, tôi đã nghĩ, hay là cậu ấy thật sự đến từ chân trời. Jaejoong rơi, quyện mình vào làn khí mỏng phía trước tôi, cả bụi mờ lẫn trong không khí, vết chai sạn của thời gian, tất cả đều tồn tại. Jaejoong đã rơi trong cái khoảng không vô hình đó, nhẹ nhàng khiến tôi cứ ngỡ như là mộng, cuối cùng, dường như nó lại chỉ là vết thương không thành hình. Dù tôi không biết, và cậu ấy cũng không.


Jaejoong ngày hôm đó đã im lặng bâng quơ trong ánh nhìn xa xăm của mình. Không bật bản nhạc yêu thích, cậu ấy thỉnh thoảng nhẩm theo giai điệu của nó, phút chốc lại đưa tay quệt ngang qua mắt. Tôi ngồi một bên cho Jaejoong dựa vào, tự nhiên hình thành trong tiềm thức hình ảnh một lò than ửng hồng, tàn tro và một gốc cây hoang phế, thỏi chocolate và chiếc máy đánh chữ, thậm chí là cả một triền đê dài hoang liêu,… tự dưng lại thấy sợ hãi. Hay Jaejoong thật sự là tro bụi, không phải giống, nhưng thật sự sẽ tan ra trong cái sắc tàn phế của cuộc đời cách đơn độc, vì cậu ấy đã chọn việc đẩy tôi ra thật xa.



“Anh có yêu tôi đâu.” Jaejoong từng nói, không hiểu tại sao.



Bởi lẽ tôi không hỏi, cậu ấy không trả lời.



Nhưng tôi đã không biết, đó là lần cuối chúng tôi dựa vào nhau như thế. Ngày hôm sau bước vào mùa thu, chương trình của đài KBS World ngừng phát sóng, Jaejoong cũng đồng thời ra đi.


Và tôi, chẳng hiểu cậu ấy đã đi đâu, trong thế giới này.


Tôi tìm, nhưng chẳng bao giờ thấy nữa…

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
[HxH] Nhược thủy
Nước không vô tình trôi, nước liệu còn là nước...
Trực tuyến
12 Khách, 0 Thành viên