Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
ngắn, chỉ hớp vừa hết một ly trà nhỏ.
nên đặt lại tên là 'series chuyện vụn vặt' chăng ~

Thể loại: Fanfiction - Người thật > H.O.T. Rating: T Hoàn thành: Không
Phân đoạn: 8 Độ dài: 6304 từ Đọc: 20903 lần Phản hồi: 8 Yêu thích: 8
Đăng: 18 Oct 2009 Cập nhật: 08 Jun 2012

Still loving you bởi Từ Bình
Author: Từ Bình
Characters: Seung Ho, Woo Hyuk.
Warning: shonen ai
A/N: Khi viết, nghe Still loving you [Scorpions], To love again [Lara Fabrian], Tình tuyệt vọng [Đàm Vĩnh Hưng], Mùa đông không lạnh [Akira Phan], Vô Tình [Hoàng Bách].



Still loving you




“Đó là một chuyện rất đơn giản, không có kịch tính, càng không sâu sắc gì.” Tôi ngước nhìn lên, góc trần để hờ, ánh sáng rọi qua nó xuống sàn nhà gạch tàu cũ. Rít một hơi thuốc thật sâu vào buồng phổi, tôi nói bằng giọng như thì thầm.

Một câu chuyện thuộc về riêng tư thì tốt hơn hết vẫn nên bọc lại bằng lớp màn tơ lặng lẽ.

Cậu ấy, người mà tôi phải lòng, là một người yêu thích nhiếp ảnh. Người có nụ cười thật rạng rỡ, tựa như mặt trời ngày thu, thật xa xôi. Nhưng có lẽ, vì quá xa như thế, lại khiến người ta cứ mãi muốn ngước nhìn.

Và khi đó, tâm tình sẽ đột nhiên trở nên mềm yếu.

Tôi học cùng với cậu ấy từ những năm cao trung. Cùng lớp. Chúng tôi không hẳn giống nhau, nhưng khác nhau vừa đủ để bù đắp nhau. Và chúng tôi học cùng đại học. Một trường bình thường, tôi vì muốn tiếp tục nhìn thấy cậu ấy, đã ghi nguyện vọng giống hệt vào tờ đăng ký của mình.

Tôi cố sức biến sự tồn tại của mình trở thành hiển nhiên với cậu ấy. Hy vọng một ngày nào đó cậu ấy sẽ nhận ra tôi. Nhìn thấy tôi.

Cậu ấy nói với tôi cần một người mẫu chụp chân dung. Tôi tìm giúp cậu ấy, một người bạn học cùng lớp. Cô gái với khuôn mặt và cử chỉ, tất thảy đều dịu dàng, mềm mỏng.

Cậu ấy đến tìm tôi, bảo rằng việc chụp ảnh tiến triển rất tốt. Nụ cười của cậu ấy… tôi chỉ có thể cười đáp lại ngu ngơ. Từng chút, từng chút một, hình dung của cậu ấy giống như vết khắc chạm trổ trong lòng tôi. Triền miên ám ảnh.

Ngày cuối của học kì thứ ba, cậu ấy hẹn tôi cùng đi ăn thịt nướng ở quán rượu dưới phố. Người bạn học ấy cũng đi cùng. Hai người họ khoác tay nhau đi trên vỉa hè, tôi bước phía sau.

Người con trai tôi phải lòng đã yêu một người khác.




“Rồi sau đó ?” Một người cất tiếng hỏi.


“Sau đó…” Tôi khẽ cười, hớp một ngụm café đắng ngắt trong tách. Ánh sáng nhờ nhờ từ góc trần phủ lên chỗ chúng tôi ngồi một lớp bụi ướm màu cũ kỹ. Giữa không gian trầm lặng không một tiếng động này, tôi cảm thấy có cười bao nhiêu cũng không thể che đi vết đau trong lòng…

“Sau đó… thật ra, không có một ‘sau đó’ rõ ràng nào. Tôi nghĩ đã đến lúc phải dừng lại. Tình cảm của tôi. Nếu không gặp một thời gian, tôi sẽ có thể bình tâm lại. Tôi đã nghĩ thế…”




Quyến luyến, chính là điểm yếu của con người.

Mỗi ngày đều trông thấy cậu ấy bước ngang qua hành lang dài, mỗi ngày đều trông thấy cậu ấy vẫy tay với người yêu trước cửa lớp, mỗi ngày đều nghe thấy giọng cười vui vẻ của cậu ấy với người yêu. Mỗi ngày.


Tôi yêu cậu ấy.


Và đau
đến nước mắt cũng không thể chảy ra được.


Cắm sâu vào lòng, vết khắc ngày trước, biến thành nỗi đau.


Tôi giả dụ rằng, tôi vừa thấy yêu một ai đó. Người thật hiền, nụ cười không như mặt trời, nhưng đủ khiến tôi nguôi đau đớn. Tôi giả dụ như vậy. Tôi quên cậu ấy đi.


Cậu ấy cười, khi tôi nói đã yêu. Không chút gợn, nụ cười trong như nắng. Mùa thu của tôi, mặt trời của tôi…





“Nó không kết thúc, phải không ? Chưa từng…”


Tôi im lặng.


Nó mãi không thể kết thúc được, tôi biết điều đó.

Cùng với nỗi đau không cách gì gột bỏ, niềm yêu đó vẫn tồn tại.
Ngay cả khi tôi chưa từng nói ra, ngay cả khi cậu ấy giờ đây đã thuộc về một chân trời nào đó, xa lạ với tôi.




Một giấc mơ mà tôi tự nhủ phải ghi khắc suốt cuộc đời.








-------
09.07.09

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
[X-men: First Class] Midnight conversation
Chiến tranh hạt nhân đang gần kề, nhưng lúc này đây, lại là khoảng thời gian bình lặng nhất trong mối quan hệ của họ.Erik/Charles
Trực tuyến
14 Khách, 0 Thành viên