Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
Mở cửa em ra
bóc tách tới tận bên kia chiếc gương đời xa khuất...

Thể loại: Thơ Rating: K Hoàn thành:
Phân đoạn: 1 Độ dài: 276 từ Đọc: 1506 lần Phản hồi: 1 Yêu thích: 1
Đăng: 29 Mar 2014 Cập nhật: 19 Apr 2014

Mở cửa em ra bởi Bùi Cẩm Linh
Mở cửa em ra
sâu tận cùng vệt nước
chạm vào bờ vết xước
vét bụi trần, an yên

Phía bên kia lớp mặt nạ đắt tiền
chỉ còn đôi mắt của hồn em mộc mạc
in dấu chiều hoàng hôn xào xạc
bóng dương liễu phủ dài, lâu đài cổ chơ vơ

Dắt em đi, tới tận cùng giấc mơ
đừng để tay em thức ơ thờ lạnh giá
Những lọc lừa, những hoài nghi dối trá
đừng để lấp chặt mất em như xác lá ngủ vùi

Mặc kệ thế, đồng hồ thời gian trôi
em không tỉnh, không bao giờ cần biết
Mặc kệ thế, ước mơ em chảy xiết
em cũng chỉ cần mình anh biết mà thôi

Mở cửa em ra đi, anh ơi
bóc tách tới tận bên kia chiếc gương đời xa khuất
là hồn em, thực sự hồn em thật
nơi có bóng dương liễu phủ dài, lâu đài cổ chơ vơ ...

Mở cửa em ra tới tận cùng giấc mơ
và nói cho em hay, đâu là anh thật sự?

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
[SMoon] Thiên thần và mộng ảo
Năm tháng đã ép cứng dòng chữ trong tấm thiệp thành một thứ cũ kĩ không đầu không đuôi. Tôi rờ rẫn ngón tay trên chúng để phát hiện ra chẳng có phép niệm màu nào tái hiện lại quá khứ. Buồn đã khô cong trên những cánh hoa trà. Câu nói không hàm ý mặc niệm thời gian.
Trực tuyến
16 Khách, 1 Thành viên
MobViRus