Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
"Tự cổ Đế vương đa bạc tình
Tự cổ Hồng nhan đa bạc mệnh"


“Hậu cung – Phượng hoàng bay cao” là những trang truyện kể về cuộc chiến của những nữ nhân trong bốn bức tường gọi là Tử Cấm Thành. Như một định mệnh, để sống sót và có được quyền lực trong tay, tất cả đều phải tự mình giành lấy duy nhất một thứ: trái tim của Hoàng đế.

Thể loại: Truyện Rating: K Hoàn thành: Không
Phân đoạn: 14 Độ dài: 117870 từ Đọc: 2072 lần Phản hồi: 3 Yêu thích: 0
Đăng: 15 Jul 2017 Cập nhật: 21 Nov 2017

Chương 1 bởi theboyofschool
Author: by Kiya Banks (Niên Gia/ theboyofschool)
Disclaimers: các nhân vật và diễn biến của truyện được tạo nên dựa vào một phần những sự kiện có thật trong lịch sử (giai đoạn từ năm 1906 đến 1925)
Genres: cung đấu/dã sử/lãng mạn
Fandom: không có
Pairings: không có
Summary: Ngày đại hôn diễn ra, Tử Chi cùng những người khác đi từng bước tiến vào Hoàng cung lộng lẫy uy nghi lên ngôi phi tử Nam triều. Để rồi kể từ hôm đó, cuộc đời của tất cả mọi người trong chốn hậu cung đã rẽ sang một con đường đầy nước mắt và nỗi bi thương.

“Hậu cung – Phượng hoàng bay cao” là những trang truyện kể về cuộc chiến của những nữ nhân trong bốn bức tường gọi là Tử Cấm Thành. Như một định mệnh, để sống sót và có được quyền lực trong tay, tất cả đều phải tự mình giành lấy duy nhất một thứ: trái tim của Hoàng đế.

( Link dẫn đến blog chính của truyện: https://theboyofschool95.wordpress.com/2017/07/16/hau-cung-phuong-hoang-bay-cao-muc-luc/ )


__________________

Người trong mộng, ta vẫn còn da diết
Mất nhau rồi, ta tiếc mái đầu xanh
________________




Chương 1



Ngày 13 tháng 5, năm Thành Thái thứ 17

Tất cả bắt đầu từ một ngày nắng sớm oi ả trên bờ biển cửa Tùng. Gió thổi lồng lộng đẩy từng đợt sóng xô bờ, đánh trắng cả một vùng cát. Nước trong xanh như ngọc, phản chiếu mặt trời làm tưởng chừng như biển trải dài rộng đến mênh mông.

Tử Chi bước trên cát, chốc lát lại cúi người xuống nắm một tay đầy cát, rồi lại tỉ mẫn nhặt ra từng vỏ sò đủ mọi kích cỡ và bỏ vào trong giỏ mang bên người.

“Tiểu thơ ơi, lại đây đi, ở đây nhiều lắm này.” – Miên Thanh đằng xa gọi với, tay vẫy cao ra hiệu.

Tử Chi nói “Ừ, em đợi ta” rồi đi nhanh đến gần mõm đá đen đằng kia chỗ Miên Thanh đang đứng.

Miên Thanh chỉ xuống bãi cát lém lỉnh nói “Cô xem, nhìn thích mắt chưa? Đủ mọi màu sắc, kỳ này chúng ta đào ngay ổ vàng rồi tiểu thơ ơi.”

Tử Chi không ngăn được cười nói “Đồ quỷ con, đừng nhiều lời nữa, mau mau cùng ta nhặt hết chỗ này rồi về, cũng gần trưa rồi, đừng để cha mẹ ta đợi cơm.”

Miên Thanh nhăn mũi nói “Ui dào, nhặt hết chắc em phải đến gãy cả lưng mất.”

Tử Chi cười “Lại lười biếng rồi phải không? Hay vậy đi, em giúp ta một tay cho nhanh, khi về ta sẽ cho em hết chỗ bánh gạo mà mẹ ta mới làm. Chịu không?”

Miên Thanh nghe vậy vỗ tay nói “Hay quá, bánh gạo phu nhân làm là ngon nhất. Tiểu thơ hứa với em rồi là phải giữ lời đấy nhé.”

Tử Chi vờ nghiêm mặt vỗ hông Miên Thanh một cái “Con bé này chỉ có mỗi dụ khị ta là giỏi.”

Miên Thanh gãi đầu cười rồi lại kéo tay Tử Chi cuối xuống nhặt vỏ ốc bên dưới chân mình. Cả hai nhặt từng vỏ một, phủi cho sạch cát rồi cho hết vào giỏ, vừa làm vừa cười nói rôm rả.

Thoáng đó trời cũng đã gần đến giờ đứng bóng. Miên Thanh nhìn lên rồi quẹt trán nói “Tiểu thơ, nắng lên cao lắm rồi, chúng ta mau về thôi, kẻo ông với bà la em không biết nhắc nhở cô giờ cơm trưa.”

Tử Chi cũng thấy nóng, cô lấy tay chặm mồ hôi rồi gật đầu “Ừ, em đợi ta một chút, ta xong ngay đây.” Nói rồi Tử Chi nhặt ráng vài chiếc vỏ nữa mới đứng dậy cùng Miên Thanh ra về.

Cả hai đi dọc theo đường bờ biển trải dài. Sóng vẫn đánh nhịp nhàng vào cát trắng, gió biển thổi mạnh làm không khí cũng bớt oi bức một chút. Miên Thanh nhìn thấy một mõm đá đằng xa kia, lắc tay Tử Chi nói “Tiểu thơ, hay chúng ta leo lên chỗ đó chơi một lát, trên đó cao, chắc sẽ nhìn thấy được nhiều cảnh hơn.”

Tử Chi nhìn theo hướng Miên Thanh chỉ rồi lắc đầu nói “Không được đâu, giờ đã gần trễ, chúng ta mau đi về thôi, em biết mỗi lần cha mà giận là sẽ phạt nặng cả hai mà.”

Miên Thanh nhăn mũi “Từ đây về đến nhà cậu của tiểu thơ cũng chỉ chốc lát, đâu phải năm nào cả nhà mới được đi từ Huế ra biển cửa Tùng chơi như năm nay. Tận dụng mọi thời khắc mà ngắm cảnh đẹp như vầy mới là thượng sách tiểu thơ ơi.”

Biết không ngăn được, Tử Chi cũng đành gật đầu nói “Thôi được, nhưng ta chỉ lên đó một chút rồi về ngay đấy nhé.”

Miên Thanh cười lém lỉnh vâng dạ rồi kéo tay Tử Chi chạy theo mình. Mõm đá này nằm khá xa bờ biển, lại cao hơn so với các mõm khác nên trên đây nhìn được toàn cảnh biển cửa Tùng. Trời giờ đã cao vút và không một áng mây, nhìn xanh như ngọc. Nhìn mọi thứ từ đây, Tử Chi thầm nói, tranh thủy mặc chắc cũng chỉ đẹp được nhường này.

Miên Thanh thích thú cười nói liên hồi, khung cảnh này đúng là làm cho con người ta thoải mái.

Cả hai ngắm cảnh thỏa thích rồi mới quyết định đi về. Tử Chi nói “Miên Thanh, ta về thôi em, chắc đã trễ lắm rồi.”

Miên Thanh giờ đang ngồi ngay mép mõm đá mà đung đưa chân. Nghe tiếng Tử Chi gọi, nàng ta loay hoay đứng dậy nói “Tiểu thơ ơi, lần sau chúng ta lại ra đây nữa nhé...Ốiiii !”

Hóa ra chỗ đá ngay đoạn đó trơn hơn Miên Thanh nghĩ, vừa định đứng lên thì chân không bám được, tay cũng chưa kịp phản ứng, nàng ta mất thăng bằng mà rơi ngay xuống biển, miệng chỉ kịp la oai oái.

Nhớ ngay đến việc Miên Thanh không biết bơi, Tử Chi mặt tái xanh, sợ đến mất cả mật, chạy vội đến chỗ đầu mõm đá, nhìn xuống biển, thấy Miên Thanh đang bị sóng đánh từng đợt mà không thể bơi được, tay quơ quào vô định lên khỏi mặt nước, cô hoảng loạn nắm chặt tay, môi mấp máy mấy tiếng yếu ớt “Trời ơi, có…có ai không? Cứu… cứu với!”

Biết quanh đây không có ai, lại ngay lúc giờ trưa nên dân miền này không ra biển là điều dễ thấy. Không còn cách nào khác, Tử Chi vừa định trèo xuống biển để cứu Miên Thanh thì bỗng một bóng người nam mặc áo trắng từ đằng bờ biển bơi lại chỗ Miên Thanh đang ngoi ngóp. Hắn ta vừa bơi vừa ôm nàng ta rồi bắt đầu quay vào bờ.

Tử Chi không suy nghĩ, chạy ngay xuống bờ biển bên dưới, thấy Miên Thanh không động đậy mà lòng chỉ cầu Phật là nàng ta sẽ không bị sao, nếu không, chắc cô phải hối hận đến chết.

Người nam kia khi tới gần bờ liền đứng dậy và xốc bế Miên Thanh trên hai tay, chân loạng choạng nhưng vẫn cố gắng đưa nàng ta đến chỗ Tử Chi đứng càng nhanh càng tốt.

Vừa thả Miên Thanh xuống, Tử Chi ôm chặt lấy nàng người hầu nói “Miên Thanh, em có sao không? Em có bị ngạt nước không em?”

Miên Thanh ho vài cái rồi thều thào “Dạ, bẩm tiểu thơ, em…không sao.”

Tử Chi thở phào nhẹ nhõm. Vuốt trán Miên Thanh rồi trách “Em hư lắm, ban nãy ta sợ chết giấc. Lỡ em có bị gì thì ta biết phải làm sao? May nhờ có người ta cứu, nếu không thì…”

Miên Thanh lí nhí “Dạ, em xin lỗi tiểu thơ, tiểu thơ đừng buồn em nghe.”

Tử Chi tất nhiên là không giận hờn chi cả, nhưng mặt vẫn tỏ ra nghiêm nghị để làm nàng ta sợ một phen nữa. Bỗng nàng chợt nhớ ra, chẳng phải ban nãy đã có người đã cứu Miên Thanh đó sao? Cứ mãi lo đằng này mà quên mất người ta.

Nhìn lên cách đó hai thước, người kia vẫn đang ngồi nghỉ mệt trên cát mà thở liên hồi. Suýt chút nữa là phải bị mang danh thất lễ vô ơn, Tử Chi đặt Miên Thanh trên tay ngồi xuống đó rồi mới đứng dậy tiến lại gần.

Chẳng biết mở lời sao cho phải, Tử Chi cũng đành rụt rè nói “Dạ, anh gì đó ơi, chẳng hay anh có bị làm sao không?”

Anh quay lại nhìn Tử Chi với gương mặt ướt sũng, tóc cũng phủ lên hai mắt, nhưng anh cũng vuốt mái đầu lên cho gọn rồi lắc đầu cười “Không, tôi không sao. Chỉ lo cho em của cô, chắc phải ngạt nước dữ lắm.”

Tử Chi cảm kích nói “Em tôi chỉ bị hoảng sợ một chút. Hôm nay cũng may nhờ có anh cứu mạng kịp lúc, chứ nếu không tôi cũng chẳng biết làm sao nữa. Chị em tôi cảm ơn anh nhiều lắm.”

Anh ta cười xòa “Không hề chi. Tôi cũng đang định tắm biển, vừa may lại có dịp nhảy xuống bãi ở cửa Tùng này mà tắm cho thỏa thích. Tôi phải cảm ơn hai cô đây mới phải.”

Tử Chi không nhịn được cười, phải lấy tay che miệng khúc khích. Miên Thanh chợt ho vài tiếng bên kia, Tử Chi mới nhớ ra rằng là mình còn phải dìu Miên Thanh về nhà, không khéo nàng ta lại bị bệnh nặng. Cô nói “Thưa anh, bây giờ chúng tôi phải đi về. Không biết nhà anh ở đâu, ngày mai tôi sẽ dẫn cậu cùng cha tôi đến để cảm ơn, có như vậy mới là phải đạo.”

Anh ta đứng dậy, vừa phủi cát trên người vừa hỏi “Vậy xin hỏi nhà của hai cô ở đâu? Nói ra không chừng tôi sẽ biết.”

Tử Chi thật thà “Dạ, chúng tôi từ Huế lên đây chơi ít hôm, giờ cả nhà tôi đang ở tại nhà cậu. Nhà cậu tôi nằm ở ngay gần chợ, cách đây không xa. Mà nói ra, vậy anh là người ở đây hay sao? Tôi nghe giọng anh có vẻ không giống như người Quảng cho lắm.”

Anh cười nói “À không, tôi không phải người Quảng, tôi chỉ thường ra đây chơi, rồi đi đây đi đó, khu này tôi cũng qua lại mấy lần. Nhà cậu của cô ở gần chợ, chắc nhà cậu cô phải là quan to lắm.”

Tử Chi nói “Dạ bẩm, không giấu gì anh, cậu tôi cũng làm quan, nhưng cũng chỉ là ông Huyện, không phải quan to gì.”

Anh ta nhướn mày “Ồ, hóa ra cô đây chính là…À, không có gì, tôi chỉ ngạc nhiên thôi. Không ngờ ông Huyện lại có người cháu ở Huế.”

Rồi anh nhìn sang Miên Thanh “Cô cứ đưa em của cô về trước. Tôi cũng phải về đây kẻo nhà đang trông.”

Tử Chi nói “Nhưng anh ơi, anh còn chưa nói cho tôi biết nhà anh ở đâu kia mà.”

Anh cười tươi “Không cần đâu, ngày mai chúng ta lại gặp nhau thôi.”

Tử Chi chớp mắt “Nhưng mà…”

Anh ta vẫy tay nói “Đừng lo, Vĩnh San tôi đây chưa bao giờ thất hứa.” rồi quay lưng lại chạy về phía cồn cát bên kia.

Tử Chi đứng nhìn anh một hồi lâu rồi mới quay lại đỡ Miên Thanh dậy, trong lòng băn khoăn bao nhiêu điều về người thanh niên ấy. Cô cùng Miên Thanh đi về hướng ngược lại của anh ta nhưng Tử Chi vẫn quay đầu lại nhìn cái bóng của anh cho đến khi anh khuất sau hàng dừa xa tít đằng kia.

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
[Rise of the Guardians] Cold
Hurt/Comfort. Light angst. JamieJack (chắc thế...)Từ năm 2019, tuyết không bao giờ rơi ở Burgess nữa.
Trực tuyến
15 Khách, 0 Thành viên