Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
"Tự cổ Đế vương đa bạc tình
Tự cổ Hồng nhan đa bạc mệnh"


“Hậu cung – Phượng hoàng bay cao” là những trang truyện kể về cuộc chiến của những nữ nhân trong bốn bức tường gọi là Tử Cấm Thành. Như một định mệnh, để sống sót và có được quyền lực trong tay, tất cả đều phải tự mình giành lấy duy nhất một thứ: trái tim của Hoàng đế.

Thể loại: Truyện Rating: K Hoàn thành: Không
Phân đoạn: 13 Độ dài: 107845 từ Đọc: 1874 lần Phản hồi: 3 Yêu thích: 0
Đăng: 15 Jul 2017 Cập nhật: 04 Nov 2017

Chương 12 bởi theboyofschool
( Link blog chính của truyện: https://theboyofschool95.wordpress.com/2017/07/16/hau-cung-phuong-hoang-bay-cao-muc-luc/ )




Chương 12



Theo như lệ thường thì sau lễ đọc chiếu chỉ ban tước vị, những người nào sắp nạp làm phi tử sẽ được an bài để đi vào viện Đoan Trang học những phép tắc trong cung đình. Vì thế, cứ mỗi sáng, lại có xe kéo đưa Tử Chi vào Tử Cấm Thành, rồi đến chiều thì đưa về.

Những khuê nữ như Tử Chi đều chưa chính thức là chủ nhân của những cung viện trong Đại Nội nên tất cả chỉ được đi vào bằng cổng sau gọi là cửa Hòa Bình.

Ngày đầu tiên, xe đã lăn bánh từ ngay lúc sớm nên đến nơi trời cũng vừa sáng hẳn. Xe dừng lại trước cổng, Tử Chi bước xuống xe và thấy đứng ở đó có một cung nữ cũng đã lớn tuổi đứng đợi sẵn. Bà không xưng tên, chỉ cười nói rằng vì được phụng chỉ mà lãnh nhiệm vụ mỗi ngày đều sẽ ở đây đợi để đưa cô vào đến tận Đoan Trang viện rồi mới lui đi. Tử Chi cũng cười rồi dạ một tiếng, xong nhanh chóng theo bước bà mà đi vào trong. Trên đường đi, vì được dạy chốn cung quy nghiêm ngặt, Tử Chi cũng không dám ngước đầu nhìn cảnh vật xung quanh, chỉ thấy thấp thoáng hai bên là hoa thơm cỏ lạ, hoặc nếu không thì cũng là cung điện uy nghiêm, vì vậy mà lòng lại càng cảm thấy chơi vơi lẫn chút căng thẳng.

Đoan Trang viện không quá to, nhưng bên trong lại thoáng đãng, lại bày biện sẵn các kỷ gỗ xung quanh, Tử Chi cùng các khuê nữ khác khi bước vào trong đều không ai dám nói với ai tiếng nào, chỉ im lặng mà ngồi trên kỷ và chăm chú lắng nghe một cung nữ có chức danh Thượng sư viên nghi giảng dạy về những điều mà một cung phi cần biết. Từ chuyện ăn uống, cách thưa gửi, cách ăn uống cho đến cách hầu trà Hoàng thượng như thế nào cho đúng đều được dạy một cách kỹ càng, tránh sau này có ai sơ sót mà bị bề trên trách phạt. Xuất thân con nhà quan lớn, lại từng được nhắm vào ngôi Hoàng quý phi nên những điều này Tử Chi cũng từng nghe qua, thế nên đầu óc có chút mụ mị, tai như không muốn nghe nữa, mắt liền xao nhãng mà chuyển sang trộm nhìn quanh những khuê nữ sắp nhập cung với mình, tự nhủ rằng, dù sao thì họ sẽ là những người mình sắp sống cùng, liếc nhìn một chút có lẽ cũng tốt.

Năm nay tổng cộng có chừng mười người trúng tuyển, cũng toàn là con quan trong triều, địa vị cao thấp đều có. Nổi bật nhất trong đám khuê nữ là một nàng ngồi bên kia, dung mạo tuyệt trần, mong manh tha thướt tựa như mây trên đỉnh Phù Vân, cử chỉ lại yểu điệu tao nhã, mười phần thanh cao thoát tục. Tuy nhiên cái làm cho Tử Chi để tâm đến nàng ta nhiều không chỉ vì nhan sắc xinh đẹp, mà là cô vẫn không hiểu sao dù chỉ mới gặp lần đầu nhưng nhìn nàng ta lại có một chút thân thuộc như là người đã từng quen biết từ trước.

Ngồi bên cạnh cô nàng là một tiểu thơ có khuôn mặt kiêu kỳ, mắt xếch lên đanh đá, trên áo lại thêu hoa văn hình đóa thược dược, áo lụa màu đỏ thắm. Dù biết rằng ở đây cũng toàn là khuê nữ con nhà quan lớn, từ nhỏ được bao bọc gấm vóc lụa là, mấy hôm nay âu cũng là dịp tốt để ăn vận đẹp, thể hiện sự tôn quý của gia phong nhưng Tử Chi lại thấy cô nàng lòe loẹt quá mức, không mấy thiện cảm. Còn một người nữa thì nhìn có vẻ gầy yếu, mặt xanh xao như lá liễu, ăn mặc giản dị đến mức bình dân, không những khác biệt với cô tiểu thơ diêm dúa kia mà còn nhìn có vẻ đạm bạc hơn nhiều so với cả thảy những người khác. Số còn lại ai ai cũng đều tỏ ra mình đoan trang thùy mị, nết na hơn người, chỉ là như vậy nên thành ra nên ai trông cũng điềm tĩnh như ai, đều không quá khác biệt.

Trời xế chiều cũng là lúc tất cả ra về, bên ngoài viện cũng có một toán cung nữ đứng đợi để dẫn Tử Chi cùng những người khác đi ra đến cửa. Vừa chuẩn bị bước lên xe kéo thì một tiếng gọi nhẹ nhàng cất lên “Tử Chi, em đợi ta với.”

Tử Chi liền xoay người lại để tìm thì thấy cô tiểu thơ xinh đẹp ban nãy đang từ từ tiến gần lại, lòng không khỏi thắc mắc tại sao cô nàng lại biết tên của mình, lại còn gọi thân thiết như vậy. Chẳng biết làm sao cho phải, Tử Chi lúng túng rồi chỉ cười trừ nhẹ cúi đầu chào.

Đến trước mặt Tử Chi, chị ta nở một nụ cười như sương mai, thú vị nói “Quả nhiên đúng thật là em, ban nay ngồi trong viện cứ mãi nghĩ có phải ta nhận đúng người hay không, rốt cuộc nghe bọn khuê nữ kia xì xào nói rằng em là con gái của quan Thượng thư bộ Học, nhờ vậy mà ta mới biết mình không sai.”

Tử Chi chớp chớp mắt, như chợt nhớ ra điều gì đó, nghi hoặc hỏi “Chị…Chẳng phải chị đây chính là…”

Chị ta vờ trách “Cô nàng này đúng là thật mau quên, còn chưa nhận ra ta sao?” rồi nhại giọng cao vút nghe như tiếng muỗi kêu “Nhạn nâu, năm sau chúng ta sẽ gặp lại nữa nhé.”

Mặt Tử Chi như phảng phất nhớ lại chuyện xưa, sau đó liền kinh ngạc hết mức “Chị Hạ Huyền, là chị đây sao?”

Hạ Huyền che miệng cười, nói “Ngoài ta ra thì còn có ai biết chuyện khi xưa em vì muốn bắt một con nhạn màu nâu mà bị dính đầy lọ nghẹ trên mặt, phải nhờ ta dẫn ra ngoài bờ sông mà rửa? Từ đó ta cứ gọi em là ‘Nhạn nâu’, em nghe vậy lại thích cái tên đó vô cùng.”

Miệng cười khúc khích, Tử Chi cũng nhắc lại “Còn em thì là người duy nhất cùng chị ngồi dưới gốc khế đợi trái rụng ngay trời trưa nắng để mang về khoe nhà? Rốt cuộc cũng bị cảm nắng mấy ngày mới hết.”

Hạ Huyền cười buồn “Chỉ tiếc rằng lúc đó chúng ta chỉ được cùng đi ra ngoài Quảng chơi vài lần rồi thôi. Ta còn nhớ lần cuối là chúng ta hứa hẹn đủ điều, cuối cùng cũng vì cha ta bảo rằng con gái lớn phải ở nhà mà không thể cùng em đi chơi được. Bẵng đó cũng đã hơn 10 năm rồi còn gì?”

Tử Chi liền hồi tưởng lại khoảng thời gian đó, do cha cô cùng ông nội của Hạ Huyền cùng làm quan trong triều, lại hay có giao hảo nên cũng vài lần hẹn nhau đưa gia đình ra Quảng mà thăm thú. Khi ấy hai chị em vừa gặp nhau đã hợp, vì lớn hơn Tử Chi 2 tuổi, lại nhà chỉ có anh trai nên Tử Chi gặp Hạ Huyền thì cứ gọi chị ấy là “Chị hai”, nhiều lần thành quen miệng. Cả hai đi được vài lần thì không thấy Hạ Huyền đi cùng nhà nữa nên Tử Chi lòng cũng thấy buồn, thế nên mấy năm sau cũng không muốn ra Quảng chơi nữa. Nghĩ lại mới thấy thời gian trôi qua thật quá nhanh, hai chị em giờ cũng đều đã phổng phao, Hạ Huyền chị ấy lại thành một mỹ nhân chim sa cá lặn, chẳng ai bì kịp, Tử Chi tự nhìn lại mình, thấy không khỏi có chút ghen tỵ.

Tử Chi cảm thán “Chị trông khác lúc xưa nhiều quá, em cũng không thể nhận ra. Cũng tự trách em cứ mãi nhớ dung mạo chị lúc nhỏ mà làm bây giờ không kịp nhận người quen, là lỗi của em rồi.”

Hạ Huyền cười mát “Chẳng phải ta cũng là ngờ ngợ khi thấy em đó sao? Gặp được em ở đây, biết em cũng trúng tuyển kỳ nạp phi này là ta cũng vui lắm rồi. Nếu không quả thực đến ngày chính thức vào Nội thì ta cũng không biết có ai bầu bạn, đêm dài thì lại thêm cô đơn.”

Tử Chi liền đùa nhẹ để trấn an “Xinh đẹp như chị đây mà còn phải sợ Hoàng thượng không yêu thích nữa hay sao? Nếu chị còn tự nhận vậy thì em không biết mình sẽ như thế nào nữa.”

Hạ Huyền làm vẻ ghen tỵ “Chẳng phải em cũng đã được phong làm Nhất giai đó hay sao? Ta thì dù xinh đẹp cách mấy cũng chỉ là một Tiệp dư nhỏ nhoi, vậy thì sau này ta phải gọi em một tiếng ‘Ân phi lệnh bà’ rồi.”

Tử Chi vỗ vào tay Hạ Huyền một cái, mặt giận nói “Chị còn trêu em? Đúng là ngày xưa lanh lợi, bây giờ cũng vẫn là thích làm người ta xấu hổ.”

Cả hai sau đó đứng trò chuyện một lát rồi mới lưu luyến lên xe kéo đi về, hẹn ngày mai lại gặp nhau. Trên đường về, Tử Chi cũng thấy vui mừng, nghĩ rằng từ nay ít nhất cũng có hai chị em nương tựa lẫn nhau, Hạ Huyền là người tốt, tỉ mỉ cẩn trọng, lại có tình nghĩa khi xưa, hẳn là người đáng để dựa vào, có một người tốt như vậy bên cạnh chắc chắn sẽ dễ sống hơn là cứ một mình trong những năm tháng dài đằng đẵng nơi cung cấm.

Mấy ngày sau cũng vẫn giống như vậy, những buổi học của Thượng nghi viên sư cũng dần không còn giảng dạy về phép tắc mà chỉ đơn thuần là kể những câu chuyện về Hoàng tộc, và đặc biệt là về Hoàng đế – người mà tất cả khuê nữ ở đây sẽ phải chung sống cả đời.

Hoàng đế năm nay vừa tròn 30 tuổi, khi xưa còn có chức danh Phụng Hóa công, là con trai của Đồng Khánh đế. Trên Hoàng đế còn có hai vị đức bà là Nguyên Từ và Lệnh Từ. Bên cạnh Hoàng thượng còn có bốn người, trong đó một người là con quan Phụ chính đại thần Thượng thư bộ Lại Trương Như Cương, ung dung thùy mị, lại là vợ cả nên được phong làm chính cung. Lại có một người hàng Nhị giai, mỹ danh là Chiêu phi, nghe bảo là dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, sắc sảo mặn mà, nhiều năm nhận ân sủng, là con quan Thượng thư bộ Công Hoa Kiến Lục. Còn một người nữa là con quan Hồng lô tự khanh Ngô Tự, đang ở chức Tiệp dư, cũng xinh đẹp hơn người.

Tử Chi nghe xong liền nhẩm đếm, thấy sao lại thiếu đi một, miệng vẫn chưa kịp hỏi thì một cô nàng lên tiếng “Thưa Thượng nghi viên sư, ta nghe nói rằng còn có một người nữa, dù sinh được hoàng tử đầu lòng cho Hoàng thượng, nhưng vì xuất thân là hầu gái cho phủ của Hoàng thượng lúc tiềm để nên chỉ được phong tước Tần, điều đó có phải hay không?”

Thượng nghi mặt liền không vui, liền nghiêm giọng chấn chỉnh “Lệnh bà Huệ tần tuy không xuất thân cao quý như ba lệnh bà còn lại, nhưng lại giỏi việc tề gia, lại là mẹ của con trưởng, trước sau gì cũng sẽ được phong tước vị cao hơn.”

Nhìn sang cô nàng mới biết, thì ra đó là người mặc áo hình thược dược đỏ hôm nọ, Tử Chi tự nhủ quả thật nhìn mặt mà bắt hình dong lần này đúng là chính xác, tính tình kiêu kỳ hệt như ấn tượng ban đầu mà cô từng có về nàng ta.

Cô nàng vẫn chưa chịu thôi, Thượng nghi vừa dứt lời thì liền chua ngoa nói “Thì rốt cuộc lại vẫn là người xuất thân hèn mọn, cũng giống như bọn gia nô của nhà ta thôi, phong cô ta làm tước Tần thì chẳng phải đã là quá ưu ái rồi hay sao?”

Ai nghe được câu đó thì cũng đều thấy khó chịu, trong chốn cung cấm mà lại có hạng người không xem ai ra gì như thế này quả thực chẳng thèm để mắt đến tôn nghiêm của Hoàng đế. Thượng nghi định nói thêm gì nhưng lại thôi, vẻ mặt đầy nét kiềm chế, liền không quan tâm đến cô nàng ấy nữa mà tiếp tục kể chuyện, còn Tử Chi với Hạ Huyền thì cũng bất mãn nhìn nhau lắc đầu rồi lại chăm chú nghe giảng, không thèm để ý đến cô ta nữa.

Lúc đi về, cũng như thường lệ, hai chị em không chịu lên xe sớm mà nán lại bên hồ Kim Thủy trò chuyện một chút rồi mới chia tay về nhà. Nhớ lại buổi học vừa ban nãy, Tử Chi không chịu được liền nói “Cô tiểu thơ đó, ở trong chốn cung quy nghiêm ngặt mà cứ mở miệng ra là mạ lị người khác chẳng nể tình, quả thực làm em sợ nghĩ đến việc sau này cứ phải chung sống với cô ta đến cực độ.”

Hạ Huyền hơi hoảng hốt, nắm tay Tử Chi mà hạ giọng nói “Nghe nói nàng ta được phong tước Tần, là con của Đại lý tự khanh, lại là cháu gái họ xa của đức Lệnh từ, được chính miệng đức Lệnh từ tuyên chỉ đưa tên cô ta vào danh sách tuyển phi, chúng ta tuyệt không nên gây chuyện thị phi với người này.”

Tử Chi ngẫm nghĩ cô ta gia thế như vậy, lại được hưởng ân sủng hơn người nên khó trách tính tình cũng ngạo mạn, ngông cuồng phách lối, nghĩ vậy nên Tử Chi cũng đành lắc đầu, không muốn nghĩ thêm nữa, bèn chuyển sang chuyện khác:

“À mà ban nãy Thượng nghi có nhắc đến một người là Huệ tần, thực sự ngẫm lại, là người không có gia thế, dù có con cũng phải chịu thua kém người ta, thật sự tội nghiệp.”

Hạ Huyền cẩn thận liếc nhìn trước sau rồi mới nói “Lúc trước có nghe cha ta kể lại, Huệ tần ngày xưa cũng là vì Hoàng thượng một đêm uống rượu say mà không biết trời đất, nên Huệ tần mới mang được long thai. Đức Lệnh từ cùng Nguyên từ không tin đó là cái thai của dòng dõi Hoàng tộc, bèn bắt cô ấy đào hố, úp bụng xuống mà đánh để tra hỏi, Huệ tần dù bị đánh vẫn quả quyết đó là con của Hoàng thượng, khi đó hai đức bà mới tha cho. Vậy mà khi vào cung, hoàng tử mới được sinh cũng không được gần mẹ, đức Lệnh từ sai người mang hoàng tử sang cung của mình, một tháng Huệ tần chỉ được gặp con đúng một giờ, quả thực tình cảnh chua xót không kể xiết.”

Tử Chi lòng đầy thương cảm, run giọng hỏi “Có thật là chuyện như thế sao?”

Hạ Huyền nhẹ gật đầu nói “Đúng là như vậy.” rồi cũng là tội nghiệp mà cất lời “Chỉ trách rằng Huệ tần này không phải là con gái của một viên quan nào đó, nếu không thì ít nhất cũng là con một chủ đất thẳng cánh cò bay, còn với thân phận như hiện tại thì cũng đành chịu cảnh hẩm hiu như vậy, thực không còn cách nào khác.”

Nghe như vậy, Tử Chi lại càng thêm buồn, nghĩ rằng dù là chốn cung đình đế vương, thân phận cũng đã hơn vạn người vậy mà cũng chưa thể hài lòng, lại còn muốn ai ai bên cạnh cũng phải cùng đẳng cấp cao quý như mình thì mới vừa ý. Rồi cô bỗng chợt lại nhớ về ngày hôm đó trên bãi biển, đức Duy Tân nhảy ra sóng lớn, chẳng thèm màng danh phận để sẵn sàng cứu một người hầu như Miên Thanh, sau đó còn lên tiếng lo lắng hỏi han, thử hỏi nếu thay ngài ấy là bọn họ thì có lẽ mọi chuyện cũng đã khác. Người tốt bụng như vậy mới xứng đáng để làm một Hoàng đế cho mọi người tôn sùng trọng vọng. Chỉ tiếc là trời đất không phải lúc nào cũng ưu ái cho người tốt…

Nghĩ đến đó, lòng Tử Chi như se se lạnh, liền cắt đứt hồi tưởng để tránh cảnh thương tâm lệ trào. Hạ Huyền đứng bên cạnh liền tròn mắt hỏi “Em sao vậy? Nhìn em như người vừa bị mất hồn.”

Tử Chi cười, nói khỏa lấp “Không có gì, chỉ là nghe chuyện của Huệ tần như vậy nên liền thấy thương cảm.”

Hạ Huyền nói “Thôi thì nhìn cái gương đó mà cảm thấy ta và em may mắn hơn người, chí ít sau này bước vào nội đình thì cũng không bị người ta xem thường.”

Tử Chi gật đầu cho có lệ, Hạ Huyền an ủi thêm mấy câu nữa rồi cả hai cũng phải ra về. Tử Chi từ biệt, xe sau đó liền lăn bánh chạy dài theo đường về nhà. Ngắm hoàng hôn trên hồ Kim Thủy hôm đó mà chẳng hiểu sao Tử Chi thấy thấy cảnh vật chợt buồn hơn mọi ngày một chút.

-o0o-


Mấy ngày này chuyện triều chính bận rộn, Hoàng đế cũng không có nhiều thời gian rảnh, chỉ có tối hôm nay là mọi việc cũng tạm gác qua một bên, bèn ra lệnh cho ngự giá sang cung Trường Sanh mà thăm Hoàng lệnh từ.

Trời cũng chưa tối hẳn, Lệnh từ ngồi trên sập trong chính điện đang mớm từng muỗng sữa cho Hoàng tử Vĩnh Thụy thì Hoàng đế đến, vú em bế Hoàng tử cùng Lý Sang cúi người hành lễ “Chúng thần xin thỉnh an Hoàng thượng.”

Hoàng đế kính cẩn nói “Con xin được thỉnh an Lệnh mẫu”

Lệnh từ cười “Đã bảo là nếu đến cung của ta thì gọi một tiếng ‘ả’ là được. Con mau ngồi xuống đây đi.”

Hoàng đế vâng lời “Dạ thưa, con xin nghe ả.” rồi ngồi trên kỷ bên cạnh.

Vú nuôi hiểu ý nên liền bế Vĩnh Thụy đến cho Hoàng đế bồng một cái. Hoàng tử vẫn còn chưa lớn hẳn, nhưng đây là con đầu lòng của Hoàng đế, thêm nữa khuôn mặt Vĩnh Thụy trông tuấn tú xuất chúng, tính tình ngoan ngoãn lại hay cười nên Hoàng đế nâng niu hơn báu vật. Vừa gặp con, Hoàng đế nhẹ nhàng đỡ lấy rồi hôn liên tục lên tay của Hoàng tử, cười nói không thôi, đến một lát sau mới chịu trả lại cho vú nuôi để tiếp tục mớm sữa.

Vừa lúc đó thì Phúc An chạy vào thưa “Bẩm Hoàng thượng, Tổng quản thái giám vừa đến, cầu Hoàng thượng chọn thạch bài tối nay ạ.”

Hoàng đế phẩy tay nói “Trời vẫn còn sớm, nói với hắn ta là trẫm sẽ chọn sau, không gấp.”

Phúc An không dám cãi lệnh, liền lui ra ngoài. Lệnh từ nghe vậy không vui, nhắc nhở Hoàng đế “Cũng đã 5 ngày Hoàng đế không thèm nhìn đến nội đình, dù hiện tại không nhiều người nhưng vẫn là không nên để hậu phi cứ mong ngày chờ đêm.”

Hoàng đế cười nhẹ nói “Cũng chỉ còn có chừng một tháng nữa là ngày nạp phi, vừa hay cũng là lúc để các khanh ấy tập quen với việc sau này phải chịu cảnh phân chia ân sủng, không thường xuyên được ngự tẩm như trước nữa.”

Lệnh từ chợt hạ giọng “Sủng ái người mới là tốt, nhưng sủng ái quá mức, nhất là không đồng đều, người nhiều hơn kẻ ít hơn thì cũng là không nên. Hoàng đế nên biết nội đình phải trung hòa an ổn mới là phúc.”

Hoàng đế chớp mắt “Dạ, con xin lĩnh hội ý của ả, nhưng đây cũng là ý niệm của con, con tự hiểu mình nên đối xử thế nào với phi tần của mình, nên cũng chưa từng dám cho bản thân làm trái đạo lý đó.”

Lệnh từ cười lạnh nhạt, nói “Hoàng đế nói sao thì ta nghe vậy, nhưng riêng ta thì lại thấy Hoàng đế có nhiều chuyện nói là tự hiểu nhưng rốt cuộc lại cứ để cho bản thân vượt quá giới hạn thường thấy.”

Hoàng đế chợt ngưng cười, nhìn xuống nói “Các khuê nữ vẫn còn chưa kịp nhập cung, con không biết ả thấy con sủng ái người mới nào quá mức hay sao mà lại làm ả phải nói lời cảm thán như vậy? Hay ả đang ngụ ý một chuyện nào đó khác mà con vẫn chưa hiểu, vẫn là xin ả nói rõ.”

Lệnh từ không trả lời ngay, liếc nhìn Lý Sang và vú nuôi, hai người họ hiểu ý, liền lui ra ngoài. Bà lúc này mới nhìn Hoàng thượng, lên giọng “Con đã nói như vậy thì ta hỏi con, chuyện phong Phi cho Hồ thị, lại là ngôi Nhất giai, còn được rước lễ chính thất thì con giải thích sao đây? Nếu Hoàng đế không gọi đây là sủng ái quá mức thì sẽ gọi là gì?”

Hoàng đế vẫn thong dong nói “Hồ thị con nhà quyền quý, lại thông minh ưu tú, chuyện phong cô ta làm Nhất giai là chuyện thường. Còn về chuyện làm lễ rước chính thất, con cũng đã nói chuyện với bà Hoàng, khanh ấy cũng hoàn toàn không phản đối cho nên con không thấy có gì khúc mắc ở đây thưa ả.”

Lệnh từ chau mày “Cho dù Hoàng thượng nói rằng Hồ thị có xuất thân danh giá hay tài giỏi đến mức nào đi chăng nữa thì chuyện được hưởng ân sủng như vậy cũng là quá mức, ngay cả Chiêu phi mà con sủng ái bấy lâu cũng phải đứng sau quyền uy của Hồ thị, chuyện như vậy ta không thể nào không lên tiếng.”

Hoàng đế mím môi, kiên nhẫn nhả từng lời “Thưa ả, con định rằng sẽ thưa chuyện này với ả sau, nhưng ả đã thắc mắc nhiều như vậy thì con cũng không nỡ để mẹ mình phải chịu tâm trạng không thoải mái.” rồi nhìn Lệnh từ nói “Trong triều hiện tại tên Tôn Thất Hân cùng bè cánh của hắn luôn ủng hộ hai tên phế đế trước kia, lại thấy con là Hoàng đế vừa đăng cơ nên lúc nào cũng có ý phản đối con. Bản thân con tuy được Chính quyền Bảo hộ đứng sau nhưng không phải lúc nào cũng thuận lợi, vì thế buộc phải trọng dụng những người không liên can đến tên Xuất đế kia, như vậy con mới có thể an tâm với quyền thế của mình mà bình định triều đình được. Chiêu phi tuy là con nhà quan lớn nhưng so ra thế lực vẫn là còn thua Hồ thị một bậc, con không thể không tốn công mà ban vinh sủng tuyệt đối cho Ân phi.”

Lệnh từ không hiểu, liền nói “Vậy thì con lại càng không nên sủng ái con gái tên Thượng thư bộ Học kia, vì rõ ràng hắn ta ngày xưa giao hảo quá nhiều với tên Xuất đế, con gái của hắn còn từng được nhắm làm Hoàng quý phi, thế lực trong triều của hắn lại mạnh như vậy, con cho nhiều ân sủng như vậy khác nào gắn thêm cánh cho hổ?”

Hoàng đế vẫn từ tốn mà giải thích “Ông Thượng thư tuy có giao hảo nhưng đến cuối vẫn là người không hề liên can một chút nào đến việc tên Xuất đế bày trận khởi nghĩa, chứng tỏ hắn ta là người dùng được, vì rốt cuộc dù giao hảo đến mức nào đi nữa thì tên Xuất đế vẫn một mực không tin tưởng mà bàn với hắn về chuyện của mình. Chưa kể ông Thượng thư lại là người rất được uy tín, đứng sau ông ta có rất nhiều người ủng hộ, nắm được quyền lực của hắn chẳng phải sẽ rất có lợi hay sao?”

Lệnh từ không phản đối được gì, chỉ còn có thể ngưng mắt nhìn Hoàng đế thật lâu rồi hậm hực mà nói “Tốt, tốt lắm! Cuối cùng thì con cũng ra dáng một Hoàng đế đúng nghĩa. Nhưng nếu đúng như lời con nói thì Hồ thị vào cung chỉ là một con cờ cho con lợi dụng, mà đã là một con cờ thì cần gì phải phong chức cao đến như vậy chứ?”

Hoàng đế cười nhạt, nói “Bỏ con săn sắt, bắt con cá rô. Một khi đã trao cho một người có được mọi đặc quyền thì đặc quyền phải đạt đến đỉnh điểm của sự sủng ái, như vậy thì người khác mới thấy cái lợi của việc ủng hộ con. Cuối cùng người được nhiều nhất chẳng phải là con hay sao?” ngài nhìn Lệnh từ nói tiếp “Ả cũng biết chúng ta đã chịu vất vả như thế nào mới có ngày hôm nay thì ả phải tin rằng con nhất nhất không thể để sai sót chuyện gì, lại càng không thể không mưu tính kỹ từng đường đi nước bước cho mình và cho ả.”

Khẩu khí Hoàng đế nói ra mạnh như sấm, khẳng định với mẹ mình rằng ngài là người đang dần dần thực sự trở thành một Hoàng đế uy quyền chứ không còn là một tên học đòi làm thiên tử. Thấy con trai mình quả quyết như vậy, Lệnh từ mới yên tâm, nói “Vậy thì xem như là con đã tính toán kỹ lưỡng. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa ta vẫn không thể vừa mắt được Hồ thị, cũng chính là vì cô ta đã dính dáng quá nhiều đến tên Xuất đế đó, ta không thể chấp nhận nội đình có một phi tử đầy thị phi như vậy.”

Hoàng đế như muốn nói thêm điều gì nhưng cuối cùng cũng chỉ đành kiềm nén, tay nắm nhẹ vào áo. Sau đó lên tiếng gọi Phúc An vào, nói “Trẫm tối nay đến viện Đoan Huy. Ngươi mau đi báo cho Huệ tần biết đi.”

Phúc An vừa vâng lời mà ra khỏi điện thì Lệnh từ đã không hài lòng “Đã lâu không vào nội đình, Hoàng thượng chọn một thạch bài khác sẽ tốt hơn. Huệ tần lâu nay đã quen với việc bị thất sủng thì cứ để cô ta như vậy tiếp đi.”

Hoàng đế không nhìn bà, chỉ nói đơn giản “Diệp Tâm dù sao cũng là người cũ, lại trung thanh với chúng ta bao nhiêu năm, giờ cũng lại là mẹ của Vĩnh Thụy mà ả yêu thương. Lúc trước cũng vì ả không đồng ý mà con không phong Phi cho khanh ấy, giờ lại thấy có người chưa kịp chính thức nạp phi mà đã hiển hách như vậy chắc chắn sẽ không khỏi phải chạnh lòng.”

Giọng Lệnh từ lạnh lùng “Ân phi Hồ thị ít nhất cũng là con nhà quan lớn, lại là vì nghiệp tương lai của Hoàng thượng mà nhận được chức Nhất giai đó cũng là chuyện có thể hiểu được. Còn Huệ tần là xuất thân hèn kém, cho dù có sinh ra mười Vĩnh Thụy đi chăng nữa thì cũng không bao giờ xóa bỏ được quá khứ của mình.”

Trong mắt Hoàng đế chợt bùng lửa giận dữ, nghiêm giọng nói “Thưa ả, thứ cho con nói thẳng, rằng dù cho Diệp Tâm có xuất thân như thế nào, cho dù ả có không thể quên được quá khứ của khanh ấy thì khanh ấy cũng là mẹ đẻ của Vĩnh Thụy, là mẹ của cháu nội của ả.”

Lệnh từ nhíu mày, giọng điệu vô cùng khinh bỉ mà đáp trả “Ả yêu thương Vĩnh Thụy nhưng không có nghĩa là ả buộc phải yêu thương luôn cả mẹ nó. Huệ tần nàng ta vẫn vĩnh viễn là một con hầu của ả, tuyệt không thay đổi.”

Hoàng đế vẫn không nói tiếng nào, tức giận nhìn Lệnh từ, sau đó chỉ đơn giản nói một câu “Vậy thì mẹ con ta cũng như vậy, dù con vâng lời ả nhưng không phải lúc nào con cũng chiều ý ả, chân lý cuối cùng vẫn là Hoàng đế sẽ có quyền quyết định tất cả.”

Lệnh từ vẫn còn chưa kịp nói lời nào thì Hoàng đế quát lớn “Vú nuôi của Hoàng tử đâu?”

Bà vú vẫn không biết chuyện gì, chỉ thấy khẩu khí Hoàng đế làm mình khiếp sợ, liền đi từ hậu điện ra mà quỳ xuống đợi lệnh. Hoàng đế nói rõ từng lời “Ngươi hãy nhớ lấy, từ tối hôm nay, ngươi hay bất kỳ ai khác cũng nhất định không cho Lệnh từ được phép gặp Vĩnh Thụy, Hoàng tử sẽ sang viện Đoan Huy ngủ cùng với Huệ tần, đến ba ngày sau mới được mang về cung Trường Sanh, tuyệt không cãi lệnh.”

Bà vú hoang mang ngước lên, lấm lét nhìn sang Lệnh từ, chân còn không biết nên đứng lên hay quỳ tại chỗ thì Hoàng đế tức giận la lớn “Y lệnh của trẫm. Ai kháng lệnh lập tức đánh gãy chân không nương tay.”

Nghe thế bà vú liền luống cuống đứng dậy bước ra ngoài. Hoàng đế cũng đứng lên mà lạnh nhạt nói “Con chúc ả ngon giấc.” rồi lập tức rời điện mà cùng tùy tùng đi ra khỏi cung, bỏ mặc lại Lệnh từ ngồi một mình trên sập mà đang giận đến run người.

Ra khỏi Trường An môn, cổng chính của cung Trường Sanh, Hoàng đế mới dừng bước, nhắm mắt mà thở dài một cái, trời bên ngoài sương mát làm lửa giận cũng không còn nhiều như ban nãy, đầu óc cũng đã tỉnh táo một chút. Ngài đứng suy nghĩ một lát rồi gọi Phúc An, miễn cưỡng nói “Ngày mai, ngươi truyền lệnh của trẫm, nói rằng bộ Học trong vòng 3 ngày nữa chọn ngày tốt tấn phong Hoàng nguyên từ lên làm Hoàng thái hậu, Hoàng lệnh từ lên làm Hoàng thái phi. Ngươi nhớ dặn kỹ bộ Học rằng hai lễ tấn phong đều phải thật trang trọng như nhau, không được để Hoàng thái phi chịu thiệt thòi, có biết chưa?”

Phúc An cười nói “Dạ thưa, dĩ nhiên là như vậy rồi thưa Hoàng thượng. Từ lúc đăng cơ Hoàng thượng bận rộn việc triều đình nên vẫn chưa kịp tấn phong hai đức bà, nghe đươc tin này chắc hai đức bà sẽ vui mừng lắm. Chỉ là ông Thượng bộ Học kỳ này phải vất vả rồi, vừa chuẩn bị lễ tấn phong, vừa phải lo chu toàn lễ nạp phi, rồi còn lễ rước chính thất của con gái mình nữa.”

Hoàng đế nghe vậy, liền liếc nhìn Phúc An rồi nói thầm trong miệng “Con gái ông Thượng…là Ân phi…”

Phúc An cúi người nói “Dạ phải, là Ân phi lệnh bà ạ.”

Hoàng đế chợt nhớ lại lời Lệnh từ thốt ra ban nãy “Hồ thị vào cung chỉ là một con cờ cho con lợi dụng”. Đối với bà thì Hồ Tử Chi đó là một con cờ của ngài, vậy thì đối với ngài, cô ta có phải là một người chỉ nhập cung để làm một công cụ quyền lực triều chính của mình hay không?

Nghĩ đến đó, Hoàng đế chợt cười nhẹ, rồi lắc đầu, như tự nói với bản thân “Cũng không hẳn…”

Đứng bên cạnh, Phúc An nghe vậy không hiểu, liền dạ lên một tiếng. Hoàng đế phẩy tay “Không có gì.”

Phúc An cười làm lành “Vậy tối nay Hoàng thượng vẫn còn ý định sang viện Đoan Huy chứ ạ? Hoàng tử Vĩnh Thụy có lẽ cũng đã có mặt ở đó cùng Huệ tần rồi.”

Hoàng đế gật đầu, nói “Trẫm qua đó một chút rồi sẽ về lại điện Càn Thành. Ngươi nhớ dặn người đem vài món điểm tâm mà Huệ tần thích ăn sang cho khanh ấy.”

Phúc An vâng lệnh “Dạ, thần đã rõ thưa Hoàng thượng.”

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
[Harry Potter] Thềm nhà có hoa
Thềm nhà có hoaAnh để lại đêm quaTrong mơ em thấy anh ung dung trên đường về...
Trực tuyến
7 Khách, 2 Thành viên
Cỏ thơm vĩnh cửu, theboyofschool