Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
"Tự cổ Đế vương đa bạc tình
Tự cổ Hồng nhan đa bạc mệnh"


“Hậu cung – Phượng hoàng bay cao” là những trang truyện kể về cuộc chiến của những nữ nhân trong bốn bức tường gọi là Tử Cấm Thành. Như một định mệnh, để sống sót và có được quyền lực trong tay, tất cả đều phải tự mình giành lấy duy nhất một thứ: trái tim của Hoàng đế.

Thể loại: Truyện Rating: K Hoàn thành: Không
Phân đoạn: 14 Độ dài: 117870 từ Đọc: 2071 lần Phản hồi: 3 Yêu thích: 0
Đăng: 15 Jul 2017 Cập nhật: 21 Nov 2017

Chương 13 bởi theboyofschool
( Link blog chính của truyện: https://theboyofschool95.wordpress.com/2017/07/16/hau-cung-phuong-hoang-bay-cao-muc-luc/ )



Chương 13



Vào ngày 2 tháng 11 năm Khải Định thứ nhất, Hoàng nguyên từ Nguyễn Hữu thị được tấn tôn lên làm Hoàng thái hậu, còn Hoàng lệnh từ Dương thị được tôn làm Hoàng thái phi. Để tỏ lòng hiếu kính, Hoàng đế còn đặt tên cho sinh nhật hai đức bà lần lượt là Thánh Thọ tiết và Tiên Thọ tiết. Cũng kể từ đây, hai đức bà được người người gọi bằng Đức Thánh cung và Đức Tiên cung Thái hậu, gọi chung là Lưỡng tôn cung, thân phận cả hai nghiễm nhiên trở nên tôn quý bậc nhất Nam triều.

Độ chừng khoảng một tháng sau, lễ nạp phi cũng chuẩn bị được cử hành, triều đình bận rộn không phút ngơi nghỉ để chuẩn bị cho đại lễ quan trọng này của Hoàng gia. Vào sáng ngày 3 tháng 12 cùng năm, đội ngựa xe nhận lệnh của Thượng thư bộ Học mà lần lượt khởi hành, tất cả đều nối đuôi nhau rời khỏi Tử Cấm Thành để đi đến nơi ở của từng phi tử lễ nhận chức vị. Đoàn người được cử đến chỗ của Ân phi Hồ thị được bộ Học chăm chút nhiều nhất, từ đèn lồng đến cờ phướn trước sau đều uy nghi lộng lẫy, trông phá lệ nổi bật hơn hẳn bình thường.

Tất cả đi đến trước tư dinh của Hồ phủ thì cũng vừa lúc sáng sớm, nghe tiếng ngựa hí vang, Miên Thanh biết rằng người đã đến, liền đi vào nhà khách mà báo tin cho Tử Chi cùng bà mệnh phụ chuẩn bị đón tiếp. Từ bên ngoài, một viên quan mang danh Chánh sứ bộ Học dẫn đoàn hầu đi vào, cúi người chào Tử Chi rồi bắt đầu tiến hành làm lễ. Quy chế Hoàng gia lập ra những điển lệ trong lễ rước chính thất vô cùng rườm rà và phức tạp, tất cả phải được diễn ra dưới sự chỉ đạo hoàn toàn của Chánh sứ, trước sau cũng phải mất đến hơn một giờ mới xong.

Sau cái quỳ bái lạy trước bàn thờ gia tiên lần cuối cùng, ông Chánh sứ hô lệnh thông báo giờ lành đã đến, Tử Chi đứng dậy, cùng bà mệnh phụ và Miên Thanh rồi đi theo ông ra cửa lớn. Đến lúc này thì cũng xem như là những phút sau cùng của Tử Chi còn ở tại Hồ phủ, đứng trước nhà khách, bà mệnh phụ nắm tay con gái để dặn dò lần cuối:

“Từ đây trở về sau thì cha con và ta cũng chỉ còn biết trông cậy vào con. Vinh nhục cả nhà cũng đang nằm trên vai con. Tốt xấu gì thì cũng phải nhớ bảo trọng, nhớ giữ mình, nghe con.”

Bà mệnh phụ dù nói ra những lời này một cách bình thản, nhưng Tử Chi biết rõ mẹ mình không phải không đau khổ, lo lắng mà chỉ là đã phải chịu đau đớn quá nhiều trong suốt mấy ngày qua nên giờ cạn khô nước mắt. Buồn bã nhìn mẹ, Tử Chi dịu dàng nói:

“Xin mẹ yên tâm. Dù làm gì thì con cũng nhớ rằng ít nhất cũng phải giữ được tính mạng này, trước nay những lời căn dặn của cha mẹ cho con, bản thân tuyệt đối không dám quên.”

Bà mệnh phụ yên tâm gật đầu, cười buồn “Dù sao thì Miên Thanh cũng đi cùng con vào cung mà hầu hạ, nó tháo vát, nhanh nhẹn, cha mẹ cũng bớt phần nào lo lắng.”

Miên Thanh lấy tay quẹt nước mắt, quả quyết nói “Lệnh bà cùng con từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, giờ cùng vào cung con sẽ thay ông bà chăm sóc lệnh bà. Xin ông bà cứ yên tâm.”

Đứng bên ngoài, có lẽ Chánh sứ bộ Học thấy không còn sớm, nên cũng không dám chờ đợi thêm, liền đi vào trong mà thưa “Dạ bẩm lệnh bà, bên ngoài mọi thứ cũng đã chuẩn bị xong, mong lệnh bà mau chóng dời gót mà theo thần lên xe để chúng ta còn kịp lúc vào Đại Nội, tránh trễ nải giờ lành làm lễ.”

Tử Chi không nói gì, chỉ gật đầu, bà mệnh phụ sau đó liền dìu Tử Chi đi xuống hết bậc tam cấp mới buông tay cô ra. Lưu luyến đưa mắt nhìn mẹ mình lần cuối, lần tạ từ này cũng gần như là sau cùng, phía trước là đường bước vào chốn cung cấm muôn trùng xa thẳm, hai mẹ con cũng không biết khi nào mà gặp được lại nhau lần nữa. Tử Chi nghẹn ngào nhưng không nói gì thêm, chỉ tạm biệt bà rồi quay đầu hướng ra cửa mà đi thẳng, Miên Thanh cũng nhanh chóng nối gót theo Tử Chi. Đi được đến nửa sân trước của phủ, Tử Chi chợt ngước lên nhìn trời, trên cao giờ đây không một ánh nắng, từng mảng mây xám ảm đạm trôi ngang như một điềm không tốt, giống hệt như ngày Vĩnh San ra đi trên bờ biển hôm đó…

Lòng Tử Chi chợt dâng lên một nỗi niềm lạnh lẽo, ngăn không cho tất cả biến thành nước mắt, cô chỉ còn có thể thốt ra năm chữ, nhưng chỉ thì thầm để duy nhất một mình nghe được “Vĩnh San, em xin lỗi.”

Trái tim thống khổ cùa Tử Chi dù đầy uất nghẹn nhưng trên mặt vẫn giữ một nét bình tĩnh chưa từng, có lẽ vì trải qua quá nhiều chuyện nên cô cũng như mẹ mình, rằng đã quá quen với nỗi đau đớn giày xéo tâm can do số phận đem lại, nên cũng không còn thiết tha gì việc khóc thương cho một quá khứ tươi đẹp mà lẽ ra phải kéo dài đến bây giờ và mai sau. Mọi chuyện cũng xem như là chấm dứt, cơn mộng mị của cô về những ngày nắng vàng cùng Vĩnh San nắm tay chạy dài trên biển xanh năm xưa, hay ước mong được cùng ngài sánh vai làm vợ chồng, giờ cũng tiêu tan như mây khói. Đến ngay cả lời hứa hẹn ngày nào, rằng dành trọn cả đời vì ngài cũng không thể giữ được, tất cả những gì còn lại chỉ là những luyến tiếc và xót xa trong tâm trí của Tử Chi như một vết khắc rỉ máu. Tử Chi tự cảm thấy bản thân đã không còn sức để chống lại số phận đã an bày, cô đành lòng đặt mình như một chiếc đò dọc mà xuôi theo con sông đời, nhấp nhô hay yên ả cũng đành chấp nhận, không lên tiếng ca thán oán trách điều gì.

Bước qua ngưỡng cửa trước phủ để bước lên xe, Tử Chi cảm thấy như mình vừa từ bỏ lại sau lưng một thứ gì đó rất quan trọng, nhưng đó là gì? Là tuổi thanh xuân của thời con gái, là những ngày thanh bình êm ấm trước kia hay là một mối tình như hoa như mộng vẫn còn dang dở? Tử Chi tự hỏi mình, nhưng rốt cuộc chính cô cũng không có được câu trả lời. Tử Chi chỉ biết rằng, dù là gì đi chăng nữa thì tất cả những điều tốt đẹp đó cũng thuộc về những ngày đã qua, vĩnh viễn sau này cũng không thể tìm lại được.

Chiếc xe sau đó theo lệnh của quan Chính sứ mà nhẹ lăn bánh rồi nhanh chóng ra khỏi đầu ngõ, lúc này trời bên ngoài vẫn không một chút nắng mai, có lẽ một ngày buồn như thế cũng không thể sánh được nỗi sầu bi trong lòng của Tử Chi. Một nỗi niềm day dứt khôn nguôi…

-o0o-


Đoàn rước Ân phi dù dốc hết sức nhưng vừa đến Tử Cấm Thành thì trời cũng đã gần đứng nắng. Thấy mấy cung nhân đi theo hầu lấy tay lau mồ hôi không thôi, Tử Chi thấy thương cảm mà hỏi thăm một chút thì mới biết, những người khác vì chỉ nhận lễ theo quy chế của một thứ thiếp thành ra lễ nghi ít phức tạp hơn của cô nhiều, nên rất có thể mọi người đã đến từ sớm và cũng đã được an bài nơi ở xong xuôi, dĩ nhiên cung nhân đi theo hầu cũng an nhàn hơn, không cần phải chịu cảnh đội nắng trưa như họ bây giờ. Nghe vậy Tử Chi liền nhớ đến Hạ Huyền, giờ này có lẽ chị ấy cũng đã đến nơi và đang nghỉ ngơi trong viện của mình. Chỉ nghĩ vậy thôi cũng làm Tử Chi không khỏi ghen tỵ với Hạ Huyền cùng những người khác, chí ít thì mọi thứ đều diễn ra nhanh chóng, chẳng như cô từ sáng đến giờ không có phút nào thư giãn, cứ hệt như một con rối để cho mọi người điều khiển, bản thân chỉ biết im lặng mà làm theo không lời ca thán.

Vì Tử Chi dù sao cũng là một thứ phi, tuy tất cả đều theo quy chế của chính thất nhưng rốt cuộc cửa chính Ngọ Môn cũng chỉ dành cho Hoàng đế, nên cô phải đi vào Đại Nội bằng cửa Chương Đức dành riêng cho nữ giới ở bên hữu. Lính gác cổng vừa nhìn thấy đoàn rước từ xa đã khẩn trương mở cử để đoàn rước đi vào trong. Xe ngựa lộc cộc quanh co qua vài đoạn trường lang khúc khuỷu thì mới đến được viện Dưỡng Tâm. Theo quy chế, chính thất ngay sau khi vào Tử Cấm Thành sẽ được đưa vào đây để cho cung nhân thay bộ lễ phục của triều đình. Xe vừa dừng bánh, Tử Chi còn ngồi trên xe đã nhìn thấy một đám người hầu đứng đợi sẵn, nhanh chóng đi ra hành lễ rồi dìu cô đi vào trong để trang điểm và thay lại y phục mới rồi lại gấp rút đi ra xe kéo để di chuyển sang điện Cần Chánh cử hành chính lễ với Hoàng đế.

Khoảng cách từ viện Dưỡng Tâm đến điện Cần Chánh không xa nên đoàn rước chỉ đi một chút là đến. Bước xuống xe kéo, việc tiếp đến là Tử Chi sẽ phải đi một mình vào điện, bước qua những bá quan văn võ, đi đến trước điện rồi mới dừng lại đợi Hoàng đế. Đây là một đặc quyền dành riêng cho chính thất, vì ngoại trừ Hoàng quý phi, đến ngay cả phi tần của Tiên đế thì không một người phụ nữ nào được phép bước chân vào đây.

Từ bên ngoài Tử Chi trộm nhìn vào trong, đằng sau cánh cổng giờ đây là quan văn võ tướng, tất cả đang xen nhau đứng đầy khắp cả sân đại triều trước điện, ai nấy cũng đều nghiêm trang cúi đầu như những pho tượng. Chánh sứ bộ Học đứng bên cạnh Tử Chi, nhìn vào trong một lát rồi nhẹ nhàng đưa tay ra trước, nói:

“Bẩm Ân phi lệnh bà, bên trong mọi người vẫn đang đợi Hoàng thượng cùng lệnh bà có mặt, cũng đã sắp đến giờ lành, mong lệnh bà khẩn trương.”

Tử Chi hơi rùng mình một cái vì cảm thấy có một chút hồi hộp trong lòng, nhưng cô biết dù sao thì đây cũng là một nghi thức quan trọng, mọi thứ đều không được chậm trễ, nên Tử Chi nhìn ông Chánh sứ gật đầu một cái rồi vuốt nhẹ tay áo, tư thế chuẩn bị sẵn sàng để đi vào trong. Nhưng Tử Chi chỉ vừa bước được một bước thì từ xa nghe tiếng hô của Hoàng đế giá lâm, cô đứng lại rồi liền xoay người nhìn ra phía sau. Ở đằng xa, Hoàng đế đang ngồi trên kiệu cao cùng lọng phướn ngợp trời đang dần tiến vào lại gần, trong lòng Tử Chi như nổi lên một tia chán ghét, sự hồi hộp giờ đây biến đâu mất để dành cho cơn giận dữ đang dần thiêu đốt tâm can.

Kiệu vua vừa hạ thì mọi người liền quỳ xuống mà hành lễ, Tử Chi dù không muốn nhưng cũng không dám làm trái, chỉ miễn cưỡng hạ người mà cùng tất cả đồng thanh nói “Chúng thần xin thỉnh an Hoàng thượng.”

Hoàng đế bước xuống kiệu, ôn hòa nhìn xung quanh rồi miễn lễ. Chánh sứ bộ Học đi lại rồi nói “Thưa Hoàng thượng, xin Hoàng thượng nán lại một chút, đợi Ân phi lệnh bà đã vào trong rồi thì Hoàng thượng mới cùng đoàn ngựa giá mà tiến vào điện Cần Chánh.”

Hoàng đế cười “Có lẽ trẫm đến hơi sớm, nhưng như thế cũng tốt, trẫm sẽ cùng Ân phi đi vào trong luôn một thể.”

Nghe nhắc đến mình, Tử Chi liền cung kính nói “Bẩm Hoàng thượng, lễ tiết trước nay là quan trọng, thần đi một mình vào trong trước sẽ tốt hơn, mong Hoàng thượng đồng ý.”

Quan Chánh sứ cũng lên tiếng “Dạ thưa, nếu Hoàng thượng và lệnh bà tiến vào bên trong cùng lúc thì thần chỉ e sẽ làm trái quy định trước giờ. Kính mong Hoàng thượng suy xét.”

Hoàng đế cười mát “Là do ông Chánh sứ quá nghiêm trọng rồi. Cái gì mà quy định trước nay? Lễ nghi tổ tông để lại thì trẫm thay đổi một chút cũng sẽ không sao, chỉ là trẫm không nỡ để mọi người cứ đứng đợi thêm lâu dưới trời trưa nắng như vậy. Ông nghĩ xem có phải hay không?”

Nghe Hoàng đế nói vậy, mọi người cũng không ai dám nói thêm tiếng can ngăn, ông Chánh sứ cũng chỉ biết cúi đầu mà nói hai chữ “Tuân lệnh.” Hoàng đế nói rồi liền đi đến chỗ Tử Chi, đưa tay ra rồi nói “Trẫm sẽ cùng khanh tiến vào trong.”

Hành động bất ngờ này của Hoàng đế lại càng làm cho Tử Chi thêm khó xử, nửa muốn tuân lệnh nhưng củng nửa như muốn bật ra lời từ chối, chỉ là tình thế trước mắt buộc rằng Tử Chi phải gật đầu đồng ý dù cơn lửa giận vẫn còn đang bốc cháy trong lòng. Rốt cuộc, sau mấy giây ngập ngừng, cô mới miễn cưỡng đặt tay của mình lên tay Hoàng đế. Cả hai ngay đó tiến vào bên trong sân đại triều trước sự kinh ngạc của những người xung quanh.

Bá quan văn võ bên trong khi thấy như vậy, lòng chắc hẳn sẽ không khỏi bất ngờ, nhưng tất cả đều giữ đúng quy củ, chỉ nhẹ nhàng liếc nhìn nhau rồi lại cúi đầu giữ lễ như chưa từng thấy gì. Tử Chi bước đi đến đâu thì quan quân trong sân gật đầu chào đến đó. May mắn rằng bộ trang phục của chính thất tuy nặng nề, nhiều tầng nhiều lớp, nhưng lại dễ di chuyển mà uy nghi vô cùng, lại thêm việc sánh vai bên cạnh Hoàng đế Nam triều cũng là một lợi thế, nên Tử Chi dù là người phụ nữ duy nhất có mặt ở đây lúc này nhưng trong lòng lại không hề chơi vơi lạc lõng, ngược lại cô còn cảm thấy bản thân quyền lực hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, cảm giác đó cũng nhanh chóng bị dập tắt bởi sự chán ghét trong tâm can, nên Tử Chi vẫn không thèm nhìn Hoàng đế, chỉ lạnh lùng ngẩng cao mặt lên và tập trung về phía trước.

Đến trước điện Cần Chánh, cả hai xoay người lại về phía triều thần. Hoàng đế lúc đó vẫn giữ nguyên tư thế, tuy lòng bàn tay có chút ẩm ướt, nhưng trước sau vẫn nắm chặt tay Tử Chi không chút nới lỏng. Cô cũng không lấy làm lạ cũng không thắc mắc, hay nói đúng hơn là cô chẳng thèm để tâm, chỉ dửng dưng đứng bên cạnh Hoàng đế đợi đến lúc làm lễ.

Sau đó có một vài quan chức lớn người Pháp cũng đến để tham dự, Tử Chi dĩ nhiên không quan tâm dù vẫn hành xử với họ một cung cách đúng mực của một hoàng phi. Nghe tiếng hô, mọi người bước vào trong để chuẩn bị tiến hành mọi nghi thức. Tất cả lễ nghi trong suốt buổi đều diễn ra suôn sẻ dưới sự chỉ đạo của bộ Học. Dù thấy cha của mình cũng đang đứng trong điện, rất gần chỗ của Tử Chi đứng nhưng cô cũng không muốn bắt gặp ánh mắt của cha mình, phần tránh để thấy trong lòng thêm xúc động, thêm nữa cô cũng không muốn mình bị khinh suất mà rước xấu hổ vào thân, nên suốt buổi lễ Tử Chi cứ tập trung làm lễ mà không dám lơ là.

Ngay sau khi đại lễ ở điện Cần Chánh kết thúc thì Tử Chi cùng đoàn rước liền đi sang cung Diên Thọ và cung Trường Sanh để thỉnh an Lưỡng tôn cung, đây cũng là một phần quan trọng và cũng là phần cuối cùng trong quy chế phong chính thất triều Nguyễn. Đến lúc này thì Tử Chi không còn nhiều lo lắng, chỉ mong mọi thứ diễn ra nhanh chóng để đi về chỗ của mình nghỉ ngơi, kịp chuẩn bị cho buổi yến tiệc đón các tân phi tần trong tối hôm nay. Tên thái giám đi cùng nói, vì đức Thánh Cung và đức Tiên Cung tuy bên ngoài là gần như đồng vai đồng vế nhưng thực ra tôn ti có chút cách biệt, đức Thánh Cung dù sao cũng là Hoàng quý phi của Đồng Khánh đế nên Tử Chi phải đi sang cung Diên Thọ thỉnh an trước rồi mới sang cung Trường Sanh sau.

Khi mọi lễ tiết hoàn thành thì cũng quá trưa. Vì từ sáng đến giờ Tử Chi chưa có được một giây được nghỉ ngơi nên cô cảm thấy mệt đến lả người. May mắn là lúc cô vừa rời khỏi cung Trường Sanh thì được nghe tên thái giám kia đứng báo tin rằng mọi lễ tiết đã xong xuôi nên hắn được phái đến đây để thỉnh Tử Chi về nơi ở của mình, cô liền thở nhẹ một cái như trút hết mọi mệt mỏi, không nói thêm gì chỉ lặng lặng mà gật đầu rồi lên xe kéo mà đi theo sự dẫn đường của hắn.

Chiếc xe kéo dừng lại ngay đằng trước một ngôi điện với mái ngói cong lên nền trời xanh nhìn vô cùng tráng lệ. Tử Chi vừa bước xuống thì một toán cung nữ, trong đó Miên Thanh dẫn đầu đi đến ngay trước mặt, vội vàng cúi người nói “Chúng thần xin thỉnh an Ân phi lệnh bà.”

Tử Chi nhẹ gật đầu ra hiệu miễn lễ, tên thái giám đi cùng liền đưa tay ra phía trước, miệng mồm liến thoắng nói “Bẩm lệnh bà, điện Trinh Minh này là do chính khẩu lệnh của Hoàng thượng ban cho lệnh bà. Điện vừa được sửa sang, đồ dùng trong điện tinh xảo hiếm có. Vị trí điện cách xa chốn lục viện của các phi tần khác…” rồi hắn chỉ về đằng kia “…lại gần sát với điện Càn Thành của Hoàng thượng, thần dám chắc rằng không có ai khác trong cung được hưởng ân huệ này đâu ạ.”

Những điều mà hắn nịnh hót nãy giờ thực ra Tử Chi cũng đã từng được nghe vị Thượng nghi nói qua, chỉ là lúc đó không mấy để tâm, chưa muốn nói là thậm chí Tử Chi còn không muốn nhận được mấy ân điển này nên lại càng chẳng thèm suy nghĩ về việc điện Trinh Minh này sẽ như thế nào. Tuy nhiên, đứng trước tấm biển treo trước điện đề ba chữ “Trinh Minh điện” được tô vẻ cẩn thận, bên ngoài lại trông hết sức hoành tráng, lòng Tử Chi hơi kinh ngạc về Hoàng đế, thầm nghĩ thì ra ngài ta cũng một chút gọi là có tâm đối đãi, ít nhất thì cũng là dành cho cô một chút vinh hoa như thế này.

Bước vào bên trong, Tử Chi lướt mắt nhìn quanh, lòng lại cũng kinh ngạc không kém ban nãy. Mọi thứ từ cao đến thấp, từ trong ra ngoài đều được bố trí vô cùng nhã nhặn, sang trọng và đậm nét cổ kính, từng vật dụng trong điện lại hết sức tinh tế, vừa nhìn đã thích mắt. Từng là tiểu thơ của Hồ phủ, so về độ giàu có của gia đình thì cũng vào bậc nổi tiếng khắp vùng, nhưng trước nay Tử Chi cũng chưa từng được tận mắt nhìn thấy những thứ trân bảo quý giá như thế này.

Đi đến giữa gian, Tử Chi không giấu được vẻ thích thú mà cầm chiếc tách trà bằng ngọc bọc vàng trên bàn lên để ngắm, tên thái giám thấy vậy liền nhanh nhảu nói “Bẩm, đây cũng là những vật mà chính Hoàng đế chọn cho điện Trinh Minh của lệnh bà đấy ạ. Chẳng hay lệnh bà có thích không?”

Nghe hắn nói vậy, Tử Chi liền thôi ngắm nghía mà đặt thứ trên tay xuống, cười lấy lệ “Tất cả cũng là Hoàng thượng quan tâm nhiều đến điện Trinh Minh.”

Nói xong Tử Chi liền ra hiệu cho Miên Thanh đưa cho hắn vài đồng. Tên thái giám làm vẻ ngại ngùng nhưng hai tay cũng xòe ra để nhận tiền, miệng cảm ơn rối rít, còn không quên dặn dò mấy câu rồi mới xin lui ra ngoài. Thấy hắn đã khuất bóng rồi, Tử Chi thở ra một cái. Tuy bây giờ trong điện không thấy có người qua lại, nhưng Tử Chi cũng cẩn thận nhìn quanh, Miên Thanh hiểu ý nên vừa dìu cô ngồi lên sập vừa trấn an “Lệnh bà đừng lo, em đã bảo bọn cung nữ kia đi ra ngoài mà pha nước tắm rồi, không còn ai ở đây nữa đâu.”

Lúc này Tử Chi mới thật sự nhẹ nhõm, liền vươn vai một cái rồi lấy tay xoa lên hai đầu gối, nhỏ giọng than thở với Miên Thanh “Quả thực từ sáng đến giờ ta không được một phút ngơi nghỉ, nếu lễ nghi mà còn kéo dài hơn nữa chắc là ta sẽ chịu không nổi.”

Nhẹ bóp vai cho Tử Chi, Miên Thanh cất giọng an ủi “Quy định nghiêm ngặt nên lễ rước cũng phải tuân theo dù phức tạp, chỉ khổ cho thân của lệnh bà.”

Tử Chi chỉ cười không đáp, Miên Thanh thấy vậy nên không dám nói thêm, chỉ là sau đó Tử Chi cứ mãi xoa hai đầu gối không ngừng tay, nàng ta mới lên tiếng “Chắc lệnh bà mệt mỏi cả ngày cũng đau chân, lát nữa em pha nước ấm cho lệnh bà ngâm chân chắc sẽ thấy ổn hơn.”

Tử Chi lắc đầu, ủ rũ nói “Lát nữa em rang một chút muối hột cho nóng rồi để vào túi vải cho ta là được rồi. Ta từng nghe cha nói dân gian cứ đắp muối rang nóng lên thì đầu gối thì sẽ đỡ đau.”

Miên Thanh không hiểu nên nghi hoặc hỏi “Muối rang nóng thường chỉ dành cho người bị tổn thương xương ở gối, nếu không thực sự cần thiết thì không cần tùy tiện dùng đến. Chẳng lẽ lệnh bà…”

Tử Chi nhìn Miên Thanh với đôi mắt đang tròn xoe cả kinh, rồi ngập ngừng nhìn ra ngoài một lần nữa, chắc chắn rằng không có ai đi qua đi lại trong điện, cô mới từ từ vén chiếc quần đang mặc bên trong tà áo Nhật Bình lên. Chân trần của Tử Chi dần dần lộ ra, da thịt trông đều trắng nõn nhẵn nhụi nhưng khi vừa lên gần đùi một chút, thì Miên Thanh há miệng không kịp che lại, mặt hết sức kinh hoàng khi nhìn thấy vùng da ở đầu gối của Tử Chi bầm tím, lại xanh đen loang lỗ, trông vô cùng ghê sợ.

Tử Chi cũng không lường trước được, lo lắng nói “Ta cứ tưởng đầu gối ta chỉ đau đớn bình thường, nào ngờ đến ngay cả da cũng bị bầm tím, lát nữa em nhớ luộc trứng gà cho ta nữa nhé.”

Miên Thanh không trả lời vội ngồi xuống, tay không dám chạm vào chân Tử Chi, chỉ nhăn mặt hỏi “Đầu gối của lệnh bà chắc hẳn là bị quỳ quá lâu trên nền gạch cứng nên mới thành ra thế này. Nhưng em biết dù cung quy nghiêm khắc thì nếu có quỳ làm lễ thì cũng chỉ quỳ trên đệm hay gối, đâu thể nào lại để cho lệnh bà quỳ trên nền gạch được? Lẽ nào đây cũng là quy chế trong lễ rước chính thất của Hoàng gia hay sao?”

Thấy Miên Thanh đang xúc động nên lời nói ra có phần lớn tiếng, Tử Chi cẩn thận giơ ngón tay lên ra hiệu, sau đó mới ngập ngừng, nhỏ giọng đáp “Quỳ ở điện Cần Chánh không lâu, cũng là quỳ trên gối gấm nên không sao. Chỉ là khi đi qua…cung Trường Sanh thì ta bị bắt quỳ trên nền gạch mà nghe giáo huấn, nên mới thành ra như vậy.”

Miên Thanh nghe xong lại càng kinh sợ, đè nén giọng nói “Cung Trường Sanh? Chẳng phải đó là nơi ở của đức Tiên Cung hay sao?” rồi nàng ta như hiểu ra điều gì, nghiêm trọng hỏi “Là lệnh bà bị đức Tiên Cung phạt quỳ trên gạch nên đầu gối mới ra nông nỗi này?”

Tử Chi chậm rãi hạ quần xuống, rầu rĩ nói “Khi ta vào cầu thỉnh an thì đức bà không lệnh cho ta đứng lên, chỉ để quỳ như vậy trong suốt cả giờ để giáo huấn mọi điều. Phải đến lúc cung nữ báo đến giờ dùng thiện thì đức bà mới để cho ta đứng lên ra về.”

Miên Thanh nghe như muốn khóc, phẫn uất nói “Đây là chốn cung quy nghiêm ngặt, lệnh bà lại ở ngay trước một người có quyền uy lớn nhất nhì nội đình, nên lệnh bà cũng không còn có thể làm gì ngoài việc nhẫn nhịn mà làm theo, tránh làm phật ý đức Tiên Cung. Thật là khổ cho lệnh bà quá.”

Tử Chi hơi cúi đầu xuống, trầm ngâm “Lúc trước ta cũng đã nghe rằng đức Tiên Cung là người khó tính, luôn thích phân biệt tôn ti rõ rằng, nghĩ ai trong nội đình cũng như vậy nên lòng cũng không để tâm lắm. Chẳng ngờ lúc thấy tận mắt, đau tận xương thì mới hiểu vì sao Thượng nghi viên sư khi nói về đức bà thì luôn miệng nhắc nhở chúng ta phải cẩn thận như vậy. Quả thực những tháng ngày sau cũng không dễ dàng gì.”

Miên Thanh cũng không dám an ủi thêm, sợ rằng Tử Chi thêm tủi, chỉ khéo léo chuyển sang chuyện khác “Vậy còn đức Thánh Cung ở cung Diên Thọ thì sao? Em nghe nói đức bà là người hay đi chùa, lại ăn chay niệm Phật, tính tình đôn hậu nên khi vào thỉnh an chắc lệnh bà sẽ dễ chịu hơn.”

Nghe nhắc đến Thánh Cung, Tử Chi hơi mỉm cười, gật đầu nói “Đức bà là người sùng đạo Phật nên quanh điện bày trí rất nhiều tượng Phật và đài sen, xa hoa hơn một chút chỉ là mấy bình hoa huệ trắng cùng mấy quả Phật thủ đặt xung quanh, hương hoa huệ và Phật thủ thơm ngát nhưng thanh lệ hết mực, khi ta bước vào cũng cảm thấy thư thái vô cùng.”

Rồi cô kể tiếp “Lúc ta vừa quỳ xuống thỉnh an thì đức bà gọi người hầu đỡ ta dậy rồi ban ngồi lên kỷ để tránh đau chân, chỉ là ngồi nói chuyện được một chút thì đức Thánh Cung lại cảm thấy đau lưng. Ta biết đức bà là người từ lâu đã bị chứng bệnh đau lưng và khớp rất nặng nên cũng không dám ở lâu, liền khéo léo xin cáo lui để bà còn sớm vào trong nghỉ ngơi. Khi về đức bà còn dặn rằng sau này nhớ sang cung Diên Thọ mà hầu chuyện cùng đức bà, lòng ta vô cùng cảm kích.”

Miên Thanh liền lấy đó mà vui mừng, hồ hởi nói “Đức Thánh Cung có vẻ rất yêu thích lệnh bà, sau này chúng ta sẽ có chỗ để nương tựa rồi.”

Tử Chi thận trọng nói “Có phải như vậy hay không thì sau này ắt biết. Nội đình xưa nay là nơi chất chứa nhiều ân oán, cũng mong giờ đây có được chút thật lòng đối đãi để ta còn yên tâm mà sống, để làm tròn cái gọi là ngôi Nhất giai Phi này.”

Miên Thanh nắm chặt tay Tử Chi, khẩu khí mạnh mẽ “Lệnh bà đã quá lo rồi. Lệnh bà thông minh hiểu biết, lại có em luôn đi cùng lệnh bà, hai chúng ta luôn luôn giúp đỡ nhau, lúc trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy mà sau này cũng vậy. Còn Tiệp dư Hạ Huyền nữa, cô ấy sẽ không để mặc lệnh bà chịu khổ.”

Nghe nhắc đến Hạ Huyền, Tử Chi như nhớ ra là vẫn chưa biết chị ấy ngụ ở đâu trong khu lục viện, vừa định lên tiếng hỏi thì một cung nữ bước vào trong, lanh lợi nói “Bẩm chị Miên Thanh, chẳng hay nước tắm của lệnh bà có pha thêm hương gì hay không ạ?”

Miên Thanh làm mặt suy nghĩ một khắc rồi ra lệnh “Cứ để thêm vài loại hương liệu từ Pháp mà Hoàng thượng ban tặng lệnh bà, hoặc mi cứ chọn mùi hương hoa dành dành là thích hợp nhất.”

Cung nữ kia vâng dạ một tiếng rồi liền lui ra, Tử Chi lấy làm lạ nên kéo tay Miên Thanh, tròn mắt lập lại “ ‘Chị’? Cô ta gọi em là ‘Chị’sao?”

Miên Thanh không đáp ngay, chỉ che miệng cười khúc khích “Chắc là lệnh bà vẫn chưa biết, đối với lệnh bà thì em không rõ như thế nào nhưng với em thì ngôi Nhất giai Phi của lệnh bà lại vô cùng hữu ích.” rồi nàng ta háo hức kể “Khi nãy khi lệnh bà đang làm lễ, cũng là lúc em vừa được đưa vào đây để sắp xếp việc trên dưới của điện thì tên thái giám kia nói rằng em được Hoàng đế phong làm cung nữ đứng đầu của điện Trinh Minh này, chuyện này trước nay lại cực kỳ hiếm. Bọn cung nữ kia vừa thấy em là liền cúi người chào, rủ nhau kêu em một tiếng “Chị”, còn nhất nhất nghe lệnh của em. Quả thực muốn làm người ta xấu hổ mà chết mất thôi.”

Dù là nói vậy nhưng nàng ta vẫn tỏ rõ nét khoái chí, tay che miệng cười không ngừng. Tử Chi nhìn không nhịn được, liền đánh vào hông Miên Thanh làm nàng ta ui da một tiếng, Tử Chi dù muốn bật cười nhưng cũng vờ trừng mắt “Nếu như đã được gọi bằng một tiếng ‘Chị’ rồi thì hãy bớt lí lắc lại đi, có như vậy thì người ta mới tâm phục khẩu phục mãi được.”

Miên Thanh xoa xoa cái hông, làm vẻ hối lỗi nói “Em chỉ dám lí lắc trước mặt lệnh bà thôi chứ còn với đám cung nữ kia trông em oai lắm, bọn chúng không ai là không sợ em. Ban nãy lệnh bà cũng đã thấy rồi còn gì.”

Tử Chi che miệng cười, sau đó liền ngưng lại mà trầm giọng “Nhưng dù sau này có nhiều cung nữ, thì em thì việc hầu hạ ta cũng vẫn phải do em đảm nhận đấy nhé, những người khác chỉ để làm các việc vặt bên ngoài thôi.”

Miên Thanh hếch mũi lên, quả quyết nói “Bẩm, dĩ nhiên là như vậy rồi. Em cũng không an tâm mà để ai hầu hạ lệnh bà được. Bọn kia chắc chắn sẽ làm theo lời của lệnh bà truyền xuống mà không chút thắc mắc.”

Tử Chi không nói thêm gì, chỉ cười hài lòng, cảm thấy những bước đầu tiên vào nội đình nhìn chung cũng không quá đỗi khắc nghiệt, nghĩ rằng với chút quyền lực và địa vị hiện tại dù sao cũng gọi là đắc lực trong nhiều việc, có thêm Miên Thanh với Hạ Huyền kề bên, cả ba cứ tương trợ nhau chăc 1 chắn những ngày sau sẽ không phải lo sợ điều gì. Nghĩ được vậy lòng Tử Chi mới yên ổn được một chút, liền bảo Miên Thanh dìu mình đi tắm để còn kịp trang điểm mà tham dự buổi yến.

Hoàng đế trước đó mấy ngày đã có lệnh, vì đây là lễ rước chính thất, lại trùng hợp với ngày nhập cung của các phi tần khác nên yến tiệc tối nay cũng được xem như là một mâm cổ rước dâu trong dân gian, cả cung đình nên cùng nhau ăn mừng. Phía nội đình phi tần sẽ do Hoàng quý phi chủ trì tiệc ở cung Khôn Thái, còn phía quan quân trong triều sẽ được ban yến ở điện Cần Chánh do Hoàng đế làm chủ.

Tắm rửa xong xuôi, Miên Thanh lại chọn cho Tử Chi một bộ gấm thêu hình đoàn phượng cùng hoa mai, kèm thêm chiếc trâm vàng cài sau tóc và đôi bông tai kết trân châu, trông cô giờ đây hết sức mỹ miều. Nhiều ngày nhốt mình trong nhà, không để tâm đến ăn vận lộng lẫy, hôm nay được dịp nên Miên Thanh liền tỉ mỉ lựa y phục, bỗng dưng Tử Chi như không còn nhận ra dung nhan chính mình ngày thường nữa. Vừa soi gương, cô vừa ngồi lên ghế để Miên Thanh vấn khăn thì một cung nữ chạy vào thưa “Bẩm lệnh bà, phía thị vệ có cho người đến hỏi, chẳng hay hôm nay lệnh bà sẽ đi đến chỗ bà Hoàng dự yến bằng xe kéo hay là bằng kiệu để họ còn chuẩn bị ạ?”

Miên Thanh vừa chải tóc cho Tử Chi vừa cao giọng “Dĩ nhiên là chuẩn bị kiệu cho lệnh bà rồi. Ngày đầu tiên lệnh bà ra mắt gặp các phi tần thì không thể nào xuề xòa được.”

Cung nữ kia lại lảnh lót “Dạ, lời của chị Miên Thanh thật đúng. Nếu hôm nay bao nhiêu phi tần nội đình lại thấy lệnh bà của chúng ta đi kiệu đến, có thêm đoàn từ giá tháp tùng phía sau thì quả thực không còn gì vinh hiển hơn được nữa.”

Nói rồi nàng ta lập tức đi ngay, nhưng chỉ vừa định lui ra thì Tử Chi như nhớ ra điều gì, liền bất giác gọi “Khoan đã.”

Nàng kia không biết chuyện gì, liền đứng lại mà thưa “Dạ bẩm, không biết lệnh bà còn có điều gì muốn sai bảo ạ?”

Tử Chi không đáp ngay, trên mặt vẫn còn phảng phất nét do dự, tay vuốt nhẹ tóc hỏi “Hôm nay…là ngày tất cả các phi tần hội tụ tại cung Khôn Thái có phải không?”

Miên Thanh liền đáp “Dạ thưa lệnh bà, em nghe tên thái giám ban nãy có nói rằng đây là tiệc lớn, mọi tần phi trong nội đình đều phải có mặt, không phân biệt cũ mới.”

Nghe xong Tử Chi trầm ngâm một khắc, xong lên tiếng nói với người cung nữ đứng sau lưng “Từ chỗ này đến cung Khôn Thái không xa, ta sẽ đi xe kéo đến chỗ bà Hoàng cũng được, em nói lại với các thị vệ là không cần đoàn từ giá tháp tùng gì cả.”

So với kiệu được vác lên cao thì xe kéo dĩ nhiên là không thể bằng, chưa kể ngôi Nhất giai Phi của Tử Chi lại là mười phần hiến hách, đi xe kéo đến dự yến lại càng có coi hơn, nên Tử Chi vừa dứt lời thì Miên Thanh tròn mắt nhìn cô như thể không tin, lại liền cùng cung nữ kia trao đổi ý khó hiểu, nhưng sau đó cung nữ kia cũng vâng dạ mà nhanh chóng lui xuống.

Đợi khi vắng người, Miên Thanh mới dám lên tiếng “Bẩm, em có nghe một cung nữ nói rằng, trên dưới nội đình cũng chỉ là người có địa vị như lệnh bà mới được đặc ân ngồi kiệu đi dự yến, đi xe kéo chỉ dành cho bậc Tiệp dư trở xuống.”

Tử Chi như không để tâm, tự tay mà đeo bông tai cho mình, nói “Chỉ là chút chuyện cỏn con, Nhất giai hay Tiệp dư gì chứ? Ta thấy đi xe kéo đến dự yến cũng không sao mà.”

Miên Thanh không chịu thôi, vẫn cố thuyết phục “Nhưng nếu lệnh bà đi xe kéo đến, những phi tần khác sẽ coi thường lệnh bà, nói lệnh bà rằng đường đường mang danh một Nhất giai Phi lại nhất mực bình dân hơn mình, chỉ e sau này mọi người sẽ không phục lệnh bà mất thôi. Thể hiện của lệnh bà là quan trọng nhất. Ngày đầu tiên gặp mặt phi tần mà lại bị xem thường, em quả thực không cam tâm cho lệnh bà.”

Tử Chi nghe vậy không đáp ngay, chỉ nhìn Miên Thanh đang làm mặt phẫn uất như sắp khóc, cô thở dài, sau đó cẩn thận liếc mắt ra ngoài rồi mới nhỏ giọng “Mấy ngày trước khi lên đường nhập cung cha có nói, vì chuyện phong Phi cho ta mà trong triều không ít người không thích, lại có phần ganh ghét ra mặt, trong số đó có Thượng thư Hoa Kiến Lục, là cha của Nhị giai Chiêu phi, là người cũ của Hoàng thượng. Buổi hôm nay nhất định có Chiêu phi đến dự, ta thực không muốn làm cho cô ta thêm chú ý đến ta.”

Miên Thanh than nhẹ một tiếng, nói tiếp “Chiêu phi là Nhị giai, lệnh bà lại là Nhất giai, chẳng lẽ lệnh bà sợ thua kém cô ta hay sao?”

Tử Chi chau mày, lắc đầu nói “Ta không sợ cô ta, nhưng ta không muốn chỉ vì ta mà cô ta có hiềm khích với ta, rồi đến ngay cả cha của cô ta cũng sẽ gây khó khăn cho cha ta trong triều. Bản thân Chiêu phi lại là người được sủng ái bấy lâu, chuyện Chiêu phi bị ta vượt mặt chắc chắc cô ta sẽ không thích, sau này nếu ta không cẩn thận, cô ta lại có cớ gây khó dễ cho ta thì khác nào ta tự rước hại vào thân? Quyền lực của cô ta trong nội định hiện tại không ai có thể xem thường, ngay cả khi dù ta có là Nhất giai đi chăng nữa thì trước mắt vẫn phải tự chịu thua cô ta một bậc.”

Miên Thanh nghe xong liền lo lắng, nén giọng như thở “Chiêu phi…quả thực là người dễ dàng gây khó dễ cho Hồ phủ chúng ta sao, lệnh bà?”

Tử Chi gật nhẹ đầu, lòng lại đầy ngổn ngang, nghĩ rằng chỉ sơ suất một khắc thôi là tự mình lại vì thói thích khoa trương thường tình mà quên đi lời cha dặn, tự gây sóng gió cho bản thân. Vội nhìn lại diện mạo của mình trong gương, cô suy nghĩ một hồi xoay sang Miên Thanh “Em mau đi vào trong cùng ta, bộ áo này không thể dùng được.”

Miên Thanh chưa kịp hiểu chuyện gì thì Tử Chi tự mình đi vào trong để thay một y phục khác. Sau khi xong xuôi, Tử Chi bước ra ngoài rồi hỏi “Em thấy như thế nào?”

Miên Thanh làm mặt khó hiểu, nhưng cũng thật thà mà nói “Bẩm, bộ gấm màu huyết dụ này dù trông cũng sang trọng, lại thêu hình hoa sen nở vô cùng duyên dáng nhưng rốt cuộc cũng không thể làm lệnh bà mười phần nổi bật như ban nãy.”

Tử Chi nghe vậy mới cười, nói ngắn gọn “Được như vậy mới tốt.”

Mặc cho Miên Thanh tròn xoe mắt, Tử Chi chậm rãi ngồi xuống ghế, thuận tay chọn cho mình một đôi bông tai bằng bạc đơn giản mà đeo lên rồi mới giải thích “Ta thấy bộ áo này tuy không hoàn hảo, nhưng lại đơn giản trầm mặc, cũng là may từ gấm của làng Vạn Phúc. Trên người có thêm mấy món trang sức bằng bạc này nữa, người ta nhìn vào sẽ thấy ta dù không nổi bật kiều diễm nhưng cũng không phải là người xuề xòa, thiếu thốn, làm mất gia phong của Hồ phủ. Những người khác cũng khó lòng mà xem thường ta, lại càng không thể vì chuyện ăn mặc của ta mà cố tình gây thị phi sau lưng, như vậy ta mới lại yên tâm được.”

Miên Thanh giờ như được khai thông, trầm trồ khâm phục nói “Không ngờ chỉ có một bộ áo mà lệnh bà lại có thể suy nghĩ thấu đáo như vậy.” rồi tự gãi đầu “Em thực sự nông cạn quá rồi.”

Tử Chi miễn cưỡng cười, nói “Cũng chỉ vì vinh hoa của Hồ phủ và cha mẹ của ta nên mới phải cẩn trọng từng chút như thế này. Đây chỉ mới là bước đầu mà thôi, từ nay chúng ta cứ yên lặng né xa mọi nhiễu sự là tốt nhất. Mọi người được bình yên thì ta cũng đã đủ mãn nguyện.”

Miên Thanh dạ một tiếng rồi im lặng tiếp tục vấn tóc cho Tử Chi. Cuối cùng nàng ta cài lên đầu Tử Chi một cây trâm nhỏ bằng vàng, trông hết sức đơn giản. Sau khi đã chuẩn bị xong, cũng vừa lúc có người đi vào báo rằng xe kéo đã đến, Miên Thanh cùng Tử Chi đi ra ngoài điện. Nhìn lên trời, giờ này nắng cũng đã không còn gắt, lại có chút gió mát thổi qua, Tử Chi hài lòng mỉm cười rồi nói “Nào, chúng ta đi thôi.”

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
Sad letter
Thương em như thương tia sáng dịu dàng duy nhất…
Trực tuyến
17 Khách, 0 Thành viên