Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
"Tự cổ Đế vương đa bạc tình
Tự cổ Hồng nhan đa bạc mệnh"


“Hậu cung – Phượng hoàng bay cao” là những trang truyện kể về cuộc chiến của những nữ nhân trong bốn bức tường gọi là Tử Cấm Thành. Như một định mệnh, để sống sót và có được quyền lực trong tay, tất cả đều phải tự mình giành lấy duy nhất một thứ: trái tim của Hoàng đế.

Thể loại: Truyện Rating: K Hoàn thành: Không
Phân đoạn: 14 Độ dài: 117870 từ Đọc: 2237 lần Phản hồi: 3 Yêu thích: 0
Đăng: 15 Jul 2017 Cập nhật: 21 Nov 2017

Chương 14 bởi theboyofschool
Ủng hộ truyện bằng cách like fanpage Hậu cung - Phượng hoàng bay cao nhé các bạn ^v^

Link blog chính của truyện: https://theboyofschool95.wordpress.com/2017/07/16/hau-cung-phuong-hoang-bay-cao-muc-luc/



Chương 14



Chiêu phi ngồi trước bàn trang điểm, tỉ mỉ xem từng góc trên khuôn mặt mĩ miều của mình trong gương, sau đó mới tự mình đeo vào tay một chiếc vòng bằng vàng chạm hình đóa lan nở, miệng trầm trồ nói “Đây là chiếc vòng Nhất Điểm Hoàng ta vừa mới được Hoàng thượng ban thưởng tuần trước, quả nhiên càng nhìn càng thấy tinh xảo, xứng được gọi hai chữ ‘cực phẩm’.”

Song Oanh đứng bên cạnh lanh miệng khen ngợi “Trên người của lệnh bà có khi nào không phải là đồ tốt nhất? Trước nay cũng là vì Hoàng thượng yêu thích lệnh bà nên không tiếc tay mà ban thưởng. Lễ yến này khi thấy lệnh bà xuất hiện, chắc hẳn phi tần lục viện ai ai cũng sẽ phải ngưỡng mộ.”

Được khen như vậy, Chiêu phi không nén được sự hài lòng, liền vờ ngại ngùng che miệng cười tủm tỉm. Khi cả hai đang nói chuyện thì một cung nữ đi vào, nghiêng người thưa “Bẩm lệnh bà, kiệu và lọng rước đã đến, mọi người đang đợi lệnh bà bên ngoài viện.”

Chiêu phi đưa mắt nhìn nàng ta trong gương, dửng dưng hỏi “Bọn họ đến sớm như vậy sao?”

Song Oanh cười nói “Nghe lệnh của Chiêu phi lệnh bà đây thì dù là thái giám hay thị vệ thì cũng không ai dám làm việc chậm trễ.” rồi xoay sang cung nữ kia “Đoàn rước có lọng che, cờ phướn đầy đủ, chuẩn bị sẵn cả quạt thêu hình song loan song phượng nữa chứ?”
Cung nữ kia đáp “Dạ thưa, đều có không sót một thứ gì ạ.”

Từ tốn nhẹ nâng tay vuốt lại tóc đằng sau một cái, Chiêu phi chậm rãi ra lệnh “Thế thì tốt. Ta đi thôi.”

Đi đến trước cửa viện, nhìn thấy đoàn tháp tùng hơn chục người từ đầu đến cuối đều nghiêm chỉnh đứng đợi, Chiêu phi cuối cùng cũng không giấu được nét đắc ý “Dù viện Thuận Huy cách cung Khôn Thái chỉ có một đoạn trường lang, với người khác thì đi như thế này quả nhiên là xa hoa quá mức, nhưng nếu còn Chiêu phi ta đã thích thì trước sau cũng không có gì đáng nói” rồi hướng về Song Oanh mà nói “Em bảo có phải hay không?”

Song Oanh vội nhún người “Dạ bẩm, em không biết có phải hay không, chỉ biết là trên dưới phi tần đều không ai bằng được lệnh bà.”

Ngẩng đầu lên cao, Chiêu phi nói giọng điệu vô cùng tự mãn “Đúng vậy, hôm nay chắc chắn Ân phi ở điện Trinh Minh kia cũng đến dự. Ta chỉ đang tự hỏi rằng cô ta sẽ bước vào dự yến với phong thái cao sang, nhan sắc kiều diễm đến mức nào mà lại có bản lĩnh lên nắm quyền nội đình như vậy, để Lan Dung ta sau này còn phải đi đến quỳ xuống chân mà xin học hỏi dài lâu.”

Lời nàng ta nói ra thì uyển chuyển như hát, nhưng ẩn ý thì lại đầy châm chích. Biết rằng Chiêu phi dù chưa từng gặp mặt nhưng từ lâu đã không thích Ân phi Hồ thị, nên bọn cung nhân đứng gần cũng không ai dám nói điều gì, cũng chỉ là Song Oanh lên tiếng “Ân phi mà so với lệnh bà thì chẳng khác nào quạ đọ với công? Lệnh bà thập toàn thập mỹ nhất nội đình này, cần gì phải sợ cô ta cơ chứ? Vẫn là chúng ta nên đi đến cung Khôn Thái để chúng phi tần còn sớm được chiêm ngưỡng nhan sắc của lệnh bà.”

Chiêu phi nghe vậy mới chịu ngưng liếc xéo về hướng điện Trinh Minh mà bước chân vào kiệu, nàng ta uể oải nói “Khởi hành đi.”

Mọi người không dám trái ý, liền nối đuôi nhau mà rời viện Thuận Huy. Đoàn tháp tùng Chiêu phi chỉ vừa mới đi qua khỏi trường lang thì xe kéo của Tử Chi cũng vừa đến trước chỗ của Hoàng quý phi, Miên Thanh vừa đỡ Tử Chi bước xuống xe, vừa nói “Bẩm, có lẽ chúng ta đến hơi muộn, bên trong em thấy mọi người đều đã ngồi kín hết, hẳn là đã đến đông đủ. Lệnh bà cũng mau đi vào thôi.”

Gật đầu đồng ý, Tử Chi nhẹ vuốt lại áo rồi cùng Miên Thanh đi vào cung. Chỉ là vừa mới bước mấy bước thì đã nghe có một tiếng gọi vang lên “Này, các người là ai mà lại cả gan mà bước vào lại không thưa với Chiêu phi lệnh bà một tiếng? Cả hai đều chán sống rồi phải không?”

Bất giác bị mắng, hai chủ tớ Tử Chi liền đứng lại, ngơ ngác nhìn nhau rồi dáo dát nhìn xung quanh, nhưng vẫn chưa kịp tìm xem giọng nói phát ra từ đâu thì liền thấy ở đằng xa, một đoàn kiệu rước với cờ phướn quạt thêu ngợp trời đang dần tiến lại gần. Nhìn lên cao, Tử Chi nhìn thấy một người ăn vận lộng lẫy, tay chống thái dương mà hướng ánh mắt lạnh lùng về phía trước, đi bên cạnh là một người cung nữ khuôn mặt đanh đá thấy rõ, đang quắc mắt nhìn Tử Chi. Cô thầm nghĩ bụng chắc hẳn ban nãy là chính nàng ta đã lên tiếng. Nghe trong lời nàng ta vừa mới nhắc đến hai chữ “Chiêu phi”, vậy ra phi tử được người người ca tụng về nhan sắc và sự sủng ái không ngừng chính là người đang ngồi trên kiệu cao đó sao?

Kiệu đến trước cung Khôn Thái, cách chỗ Tử Chi đang đứng khoảng mười bước chân thì được hạ xuống, một cung nữ đỡ tay Chiêu phi đứng dậy. Vừa bước ra thì nàng ta chỉnh nhẹ lại chiếc lắc trên tay rồi cất tiếng nói với người cung nữ bên cạnh:

“Em mau vào trong bẩm báo với Hoàng quý phi là ta đã đến rồi.”

Cung nữ kia liền cúi người tuân lệnh, hai chủ tớ từ lúc hạ kiệu thì trước sau vẫn chỉ nói chuyện với nhau, hoàn toàn không hề để ý đến Tử Chi cùng Miên Thanh đang đứng trước mặt. Tử Chi đang không biết phải làm sao, còn Miên Thanh thì hậm hực nói nhỏ “Dù có là Chiêu phi thì cũng là hàng Nhị giai, tôn ti trên dưới nếu cô ta không chào lệnh bà trước thì thôi, sao lại có chuyện lệnh bà phải chào cô ta trước?”

Thấy Chiêu phi chỉ mải sửa sang tóc tai và cùng trò chuyện với đám người hầu, Tử Chi cũng không muốn nán lại ở đây thêm, bèn xoay gót mà bước vào cung, thì thầm “Mặc kệ cô ta đi, chúng ta mau đi vào thôi.”

Nhưng chỉ vừa mới dứt mắt khỏi nàng ta thì người cung nữ bên kia đi nhanh đến trước Tử Chi cùng Miên Thanh mà trợn mắt “Ơ này, ta ban nãy là nói hai người đó, các người không biết đây chính là Nhị giai Chiêu phi của triều đình hay sao mà vẫn thèm chào hỏi?” rồi nàng ta bĩu môi “Nhìn dáng vẻ như vậy, lại còn đi xe kéo mà đến nữa thì đích thị không phải là người có địa vị cao trong cung rồi, bất quá cũng chỉ là một Tiệp dư mà lại không để Chiêu phi lệnh bà vào mắt, quả thực là quá sức hỗn xược.”

Đây đích xác là giọng của người lên tiếng mắng ban nãy, cách nói chuyện không biết trên dưới của nàng ta quả là làm cho người nghe khó chịu. Ngay cả đám tùy tùng đằng sau tuy không mở miệng nhưng lại tủm tỉm cười khi thấy Tử Chi bị mắng như vậy, quả là vì chủ được ân sủng không ngừng như vậy khó trách người hầu cũng chẳng thèm nể nang ai. Tử Chi dù để những lời khó nghe lọt vào tai, nhất thời chưa kịp nói gì, chỉ nhìn sang Chiêu phi bên cạnh, thấy nàng ta chỉ đang chăm chú dùng tay chỉnh nhẹ lại cái vòng đeo trên cổ, nhất quyết không thèm ngó ngàng đến Tử Chi, cũng không thèm nói tiếng nào dù là lời quở trách, cứ mặc cho cung nữ của mình buông lời nhục mạ người khác trước cung Khôn Thái, hệt như xem Tử Chi cùng Miên Thanh như một mớ cỏ ven đường.

Tử Chi vừa định lên tiếng thì Miên Thanh rốt cuộc cũng nhịn không được liền tiến lên trước mà đáp trả, nàng ta cúi người mà nói với giọng điệu tuy cung kính nhưng lại có tám chín phần mỉa mai:

“Dạ, bẩm Chiêu phi lệnh bà cùng đoàn tháp tùng, con xin được thưa rằng đây là Nhất giai Ân phi vừa được sách phong ban sáng. Con xin thay lệnh bà cúi người hành lễ với Chiêu phi lệnh bà, nếu lệnh bà của con có gì sơ suất mong Chiêu phi lệnh bà cùng cung nhân niệm tình thứ lỗi.”

Lời đanh đá như vậy cứ như muốn ăn thua đủ với cung nữ kia mà Miên Thanh cũng dám nói ra, Tử Chi nghe xong thì liền giật mình, hận mình không kịp bịt miệng nàng ta lại vì đã trót lỡ lời với Chiêu phi cùng tùy tùng. Nhưng không ngờ bọn kia khi Miên Thanh vừa dứt câu, liền không sấn tới mà ngược lại còn như bị đông cứng trong một khắc, sau đó không ai bảo ai câu nào chỉ mặt xanh mặt đỏ nhìn nhau rồi vội vàng quỳ xuống mà hô “Chúng con xin được thỉnh an Ân phi lệnh bà.”

Cung nữ chanh chua ban nãy cũng đứng như trời trồng một lát, hồn phách lên mây, chỉ kịp lắp bắp mấy chữ “Ân phi…” sau đó mới hoàn hồn mà luống cuống quỳ xuống, run người nói “Con xin được thỉnh an Ân phi lệnh bà. Mong lệnh bà tha cho tội ngu muội.”

Vì Tử Chi không quen được cúi chào trịnh trọng như vầy nên liền lệnh cho tất cả đứng dậy. Cung nữ kia vội tạ ơn rồi lùi lại về sau, khép nép rụt rè như một con mèo ngoan bên cạnh Chiêu phi, khác hẳn với vẻ đanh đá ban nãy. Bộ dạng nàng của nàng ta làm Tử Chi không nhịn được cười, liền vờ ho một cái để lắp đi để không ai nhìn thấy.

Uy thế địa vị của Tử Chi ban nãy làm mọi người xung quanh lúc nãy ai cũng đều kinh sợ, duy chỉ có nàng Chiêu phi kia là đứng im một chỗ, tay vẫn bình thản vuốt nếp áo, chỉ là khi nghe đến chữ “Ân phi” thì nàng ta có chút lúng túng, nhưng tức khắc sau đó thần thái vẫn điềm tĩnh, mặc cho bọn người hầu có luống cuống như gà mắc tóc.

Khi quần áo đã chỉn chu, Chiêu phi mới thong dong đưa mắt lên nhìn Tử Chi, thần sắc lãnh đạm, không chút cảm xúc, rồi từ từ bước ra khỏi kiệu, chậm rãi đi đến trước mặt cô. Có dịp nhìn gần mới biết, lời kể của Thượng nghi viên sư quả không sai, dung nhan cô nàng quả thật diễm lệ, ngũ quan như vẽ, sắc xảo yêu kiều, mặt hoa da ngọc. Thêm phục sức trên người kim sa lộng lẫy, phong thái lại càng quyền uy sang cả. Chẳng trách sao nàng ta được Hoàng đế bao năm thương yêu sủng ái không ai sánh bằng.

Chiêu phi dừng ngay trước mặt Tử Chi chừng nửa thước, ánh mắt vẫn nhìn thẳng không hề kiêng dè nể sợ. Tử Chi nhất thời bị ánh nhìn lạnh lùng đó làm nao núng nên chân liền lùi về sau trong vô thức. Sau đó nàng ta chợt đứng lại, nhìn Tử Chi trong chừng 3 khắc rồi chợt nhoẻn một nụ cười khó hiểu, đầu cúi xuống hành lễ như quy tắc “Chiêu phi Hoa thị ở Thuận Huy viện xin được thỉnh an lệnh bà Ân phi”.

Tâm tư hành động của cô nàng Chiêu phi này quả thực khó đoán, Tử Chi nhất thời chưa biết làm gì, miệng chỉ kịp lúng búng nói câu “Chào Chiêu phi, Chiêu phi hãy mau đứng dậy .” nhưng dù cho Tử Chi cố tỏ ra tự nhiên nhưng vẫn thấy giọng mình nói ra khô khan. Tay nàng nắm chặt, nhìn Chiêu phi sợ sệt như thể một con chuột đang co ro trước một gã hổ mang bạo chúa.

Ngay sau đó Chiêu phi lại trở về trạng thái kiêu ngạo ban đầu, mắt vẫn nhìn thẳng Tử Chi không khách khí “Bọn gia nhân của ta được nuông chiều từ lâu nên quen thói làm càn, hôm nay lỡ dại mạo phạm Ân phi, kính mong lệnh bà tha lỗi cho ta đây không dạy dỗ người hầu kỹ càng mà đừng trách phạt bọn chúng.”

Tử Chi chớp chớp mắt, nói giả lả “Không sao, không sao.”

Chiêu phi nhún gối tạ ơn “Cũng may lệnh bà dễ tính hiền lành. Hoàng đế phong một bước lên làm Nhất giai Ân phi âu cũng là điều dễ hiểu.”, rồi miệng lại cười tươi, trái ngược hẳn với ánh mắt châm chọc kia “Uy danh của lệnh bà, chắc hẳn sẽ lưu truyền sách sử. Ta nghĩ rằng cung nhân Đại Nội này từ hôm nay nên đặt lệnh bà cạnh gia tiên tổ phụ hằng ngày thắp hương để mà tưởng nhớ ân đức lệnh bà. Được như vậy mới xứng, có phải không thưa Ân phi?”

Tử Chi nhìn qua Miên Thanh đứng bên cạnh, cô nàng Chiêu phi này, lời đồn không sai, nhận ân sủng ngút trời bao năm làm nàng ta trước sau không coi ai ra gì.

Bọn tì nữ của nàng ta đằng sau nghe vậy liền che miệng cười khúc khích trông thật khiếm nhã, dù trước đó ai nấy còn đang làm mặt lo sợ. Chiêu phi đặc biệt ngân nga hai chữ cuối làm Tử Chi thêm thẹn thùng. Cô dù thừa biết nàng ta chỉ đang mỉa mai mình, nhưng nhất thời chẳng biết phản ứng sao cho phải, chỉ biết cười cho qua chuyện “Là Chiêu phi nói quá rồi.”

Không thể để cô nàng có dịp đứng đây tiếp tục giễu võ ra oai nữa, Tử Chi làm mặt lo lắng “Ta thấy rằng mọi người trong nội đình gặp nhau thường xuyên, cho nên sau này ắt có dịp cho ta cùng Chiêu phi đây hàn huyền tâm sự, chỉ là tiệc mừng các phi tần mới tiến cung có lẽ đã bắt đầu rồi, chúng ta mau mau đi vào kẻo Hoàng quý phi lệnh bà trách tội.”

Chiêu phi che miệng cười khiêm tốn rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý, tay giơ ra trước ý nói mời Tử Chi đi trước. Cô cũng không chần chừ, liền dẫn Miên Thanh bước vào trong cung Khôn Thái. Thoát được ánh nhìn đầy khiêu khích đó của Chiêu phi cũng làm cho Tử Chi nhẹ người đi phần nào, cô thở mạnh một cái như tự trấn an bản thân.

Bên trong chính điện cung Khôn Thái rộng gấp mấy lần điện Trinh Minh. Trên dưới đều sơn son thếp vàng, lộng lẫy tinh xảo nhưng bày trí lại vô cùng đơn giản, thanh nhã hiếm thấy. Đại yến đêm nay được tổ chức ở gần cửa, nhìn từ ngoài vào đã thấy náo nhiệt, âm thanh cười nói vang trời xen kẽ tiếng đàn hát vui tươi.

Khi vào đến thì Hoàng quý phi và các hậu phi khác đều đã có mặt. Hoàng quý phi ở trên ghế cao, mặc áo Nhật Bình, đầu vấn khăn lụa, nhìn hết mực uy quyền điềm tĩnh, đang ngồi ngay chính giữa đại yến cùng mọi người đợi đầy đủ mặt phi tần.

Tử Chi cùng Chiêu phi vội bước vào rồi cúi đầu nói “Chúng em cùng tì nữ vì có việc nên chậm trễ đến dự yến, mong bà Hoàng xá tội.”

Đại Hoa cười mát, nói “Không sao, đến là tốt rồi. Thực ra thì vẫn chưa đến thời điểm khai yến, Huệ tần đến giờ cũng vẫn chưa thấy xuất hiện, nên Ân phi cùng Chiêu phi mau đi vào chỗ của mình đi.”

Một vị thái giám đứng cạnh đó dẫn hai người ngồi vào hai bàn còn trống duy nhất ở bên hữu – nơi dành riêng cho các phi tần ngồi dự yến. Nhìn sơ cũng đủ biết vị trí ngồi của các mọi người được xếp theo thứ bậc từ cao đến thấp. Vì là Nhất giai Phi nên Tử Chi được xếp ngồi bàn đầu, gần sát Hoàng quý phi, bên cạnh là vị trí của Chiêu phi, kế đến là chỗ của các phi tần khác, còn ngay đằng sau lưng cô là là Hạ Huyền.

Hạ Huyền vừa nhìn thấy Tử Chi liền cười híp mắt, trách nhẹ “Sao em lại đến muộn như vậy, làm chị đợi mãi, cứ lo là em không đến.”

Tử Chi cười nói “Cũng là vì trời hơi nóng nên em mới ham mát tắm lâu, làm cho chị một phen lo sợ rồi.”

Nói rồi nhìn sang dãy đối diện, các phu nhân là vợ của Hoàng thân quốc thích cũng được mời đến dự yến, tất cả cũng đang trò chuyện với nhau, chỉ là ai cũng đều một lần ghé mắt nhìn Tử Chi rồi quay sang người bên cạnh bàn tán to nhỏ gì đó nên Tử Chi có chút không thoải mái, nên vừa ngồi xuống cô bèn xoay ra sau mà nói chuyện với Hạ Huyền cho khỏi phải bận tâm những người kia nữa.

Ngay lúc Chiêu phi vừa bước vào bàn, định an tọa thì cô nàng kiêu kì hôm nọ ở buổi học cùng Thượng nghi viên sư, đang ngồi bên cạnh Chiêu phi thì chợt che miệng mỉm cười, sau đó đứng dậy ngân nga nói “Bẩm bà Hoàng, vì bây giờ vẫn chưa khai yến, mà em thì lại vừa nhập cung nên có nhiều chuyện chưa rõ. Không biết em đây có thể mạn phép nhờ bà Hoàng cùng Ân phi và Chiêu phi giúp em làm sáng tỏ được không ạ?”

Mọi người đang râm ran trò chuyện thì chợt bảo nhau im lặng mà nhìn nàng ta như chờ đợi điều gì. Tử Chi nghe nói đến mình thì tim đập mạnh một cái, sau đó cũng liền ngưng nói, cùng với Chiêu phi lúc này còn chưa kịp ngồi xuống mà hướng ánh mắt nghi hoặc về nàng ta. Duy chỉ Đại Hoa ngồi trên cao, mặt vẫn ung dung mà nói “Phi tần vừa mới nhập cung, có nhiều chuyện không quen thì cũng là lẽ thường. Chức trách của chính cung là giáo huấn, làm gương cho phi tần. Hôm nay Cẩn tần nếu không ngại thì cứ hỏi tại đây đi vậy, ta cùng mọi người đang lắng nghe đây.”

Cẩn tần như đợi ai cũng đều im lặng hết rồi thì mới cất tiếng “Dạ bẩm, cũng không phải là chuyện gì lớn. Chỉ là em thấy hai lệnh bà Ân phi cùng Chiêu phi từ sớm trước khi nhập cung đều đã được chúng khuê nữ hâm mộ, ai cũng đều lấy hai lệnh bà ra làm tấm gương cho mình. Cho nên khi thấy hai lệnh bà dù đã được báo trước rằng hôm nay sẽ có đại yến ở cung của Hoàng quý phi nhưng cả hai không hẹn đều đến trễ, em tự hỏi phải chăng từ đây trở về sau đi dự yến trễ mới đúng là tấm gương dành cho đức phi tần hay sao?” rồi nhìn sang Chiêu phi như khiêu chiến “Cũng là em chưa quen quy tắc, vẫn mong Chiêu phi cùng Ân phi lệnh bà giải đáp giúp em.”

Trong điện lúc này chúng phi và các phu nhân không hẹn mà cùng nhau đưa mắt nhìn Cẩn tần, rồi lướt qua như chờ xem phản ứng của Tử Chi và Chiêu phi ra sao. Tử Chi chẳng ngờ Cẩn tần Dư thị cứ nghĩ trước đó hay nói lời chanh chua, khi vào cung sẽ khiêm tốn hơn, nào ngờ nàng ta chỉ mới vừa nhập cung chưa tới một ngày mà đã muốn diễu võ ra oai. Nghe nàng ta nhắc nhở mỉa mai trước nhiều người như vậy, Tử Chi mặt đỏ bừng xấu hổ, còn lúng túng chưa kịp phản ứng thì Chiêu phi lên tiếng trước, nàng ta vờ gật gù nói:

“Đây chẳng phải là Cẩn tần mới được phong đây sao? Quả thật người đúng như lời đồn, nói chuyện có khí phách lắm.” rồi lại đanh giọng, sắc lạnh không nể nang mà nói “Ta thấy ban nãy Cẩn tần có nhắc đến ba chữ ‘đức phi tần’, mà Cẩn tần đã là phi tần thì cũng phải nên biết rằng mọi chuyện trong nội đình này tất cả đều phải tuân theo phép tắc đi từ cao đến thấp, trên hết có Lưỡng tôn cung, dưới nữa là bà Hoàng. Chuyện đi dự yến trễ hay muộn cũng là như vậy, nếu bà Hoàng đã không chấp nhặt thì Cẩn tần cũng phải nghe theo mới phải, đằng này Cẩn tần lại một lời hai lời nói rằng ta đến dự yến trễ, vậy chẳng phải là Cẩn tần đây lại muốn nói bà Hoàng là người không công tâm phân xử, gây náo loạn nội đình hay sao?”

Cẩn tần không hề có ý nhượng bộ mà đáp lời “Nếu ai đã có tâm không phục lời của bà Hoàng thì người khác nói câu gì ra cũng đều nghe thành ý không phục. Riêng bản thân em đây không dám mạo phạm đến bà Hoàng, chỉ là đang lo rằng Hoàng thượng nếu nghe được lời người khác nói ra nói vào mà thay vì nghĩ bà Hoàng đôn hậu rộng lượng, lại cho rằng Chiêu phi hôm nay cố tình đến trễ để tỏ thị uy thì chẳng phải Chiêu phi lệnh bà gặp phải một phen vất vả rồi hay sao?”

Chiêu phi nghe thế liền che miệng cười mỉa mai một cái “Là Cẩn tần quá lo rồi, từ nhỏ ta đã được học rằng thân độc sủng là thân mang họa, ta văn chương không giỏi nhưng cũng thấu hiểu đạo lý đó, nên trước nay chưa bao giờ dám giành ân sủng cho riêng mình. Chỉ trách là Hoàng thượng quá yêu thương ta đây yếu đuối nên cứ thích sủng ái, ta cũng chỉ còn cách không dám cãi lệnh, thực là đã làm những người tài đức vẹn toàn như Cẩn tần đây sau này phải vì chờ Hoàng thượng đến mà mong ngày ngóng đêm rồi.”

Cẩn tần liền đáp trả, khóe môi cong lên thấy rõ “Xin cảm tạ sự lo lắng của Chiêu phi lệnh bà. Chúng phi tần trên dưới cũng đã nghe nhiều rằng lệnh bà độc sủng hậu cung, không ai sánh bằng. Chỉ là em từng nghe qua câu...‘Trèo cao té đau’ nhưng chưa từng thấy tận mắt. Chắc là Chiêu phi lệnh bà đây phải chỉ dạy em nhiều rồi.”

Chiêu phi liền biến sắc nhìn Cẩn tần đang vênh váo, mọi người xung quanh đang không ai dám nói gì, chỉ lặng lẽ mà xem khẩu chiến thì một phi tần ngồi đằng xa gần sát cửa lên tiếng “Cẩn tần đây là người mới hầu hạ Hoàng thượng nên chắc không biết, nếu xét ân sủng mà nói lên địa vị thì Chiêu phi lệnh bà trước giờ chỉ thua mỗi bà Hoàng. Thiết nghĩ Cẩn tần hầu hạ chưa lâu, nên kiệm lời mà nghe ngóng nhiều hơn, đọc lại cung quy về đức phi tần thì sẽ tốt hơn đó.”

Cẩn tần nhất định không chịu thôi, liền liếc sang người vừa nói câu ban nãy mà nói “Ta đa tạ mỹ ý của Ngô Tiệp dư. Đúng là ta đây như Tiệp dư nói, ta chỉ mới nhập cung hôm nay nên cung quy chưa rõ. Ta chỉ nhớ rằng xét theo thứ bậc, thì dưới Hoàng quý phi sẽ là Nhất, Nhị giai Phi, dưới nữa là Tam, Tứ, Ngũ giai Tần, sau đó là mới tới bậc Tiệp dư. Nhưng ta cũng xin lấy ba chữ “đức phi tần” ban nãy của Tiệp dư, rằng chẳng hay trong cung quy có dạy rằng các phi tần bậc cao hơn đang trò chuyện, thì một phi tần ở bậc Lục giai có quyền lên tiếng xen ngang ư? Ta học trước quên sau, mong Tiệp dư đây chỉ rõ tận tình.”

Chiêu phi và Ngô Tiệp dư kia còn chưa kịp phản pháo thì Đại Hoa nãy giờ ngồi im nghe cự cãi, rốt cuộc cũng phải lên tiếng giảng hòa “Thôi được rồi. Chúng ta sau này ắt còn nhiều dịp để hàn huyên. Đã đến rồi thì đừng cứ đứng mãi, Chiêu phi, em mau ngồi xuống đi. Còn Ngô Tiệp dư, ta thấy rượu của em cũng đã cạn. Hồng Lam, mau rót thêm rượu cho Tiệp dư đi.”

Nghe Hoàng quý phi nhắc nhở, Chiêu phi cũng không dám nói thêm lời nào, chỉ gườm Cẩn tần một ánh sắc lẹm rồi miễn cưỡng ngồi xuống bàn, mặt đăm đăm khó chịu. Cẩn tần làm vẻ mặt hả hê, ngẩng cao đầu mà chỉnh lại tóc rồi ung dung uống một chung rượu. Mọi người sau cuộc đấu khẩu vừa rồi cũng không còn im lặng nữa mà dần dần xoay sang nhau để tiếp tục nói chuyện, âm thanh lại huyên náo cả cung, chỉ riêng Tử Chi là vẫn còn ngượng ngùng trước mặt các mệnh phụ nên nhất thời không còn hứng trò chuyện, cô cười trừ với Hạ Huyền rồi quay người lên ngồi nghiêm chỉnh.

Một cung nữ từ ngoài chợt bước vào tâu “Bẩm Hoàng quý phi, người bên Đoan Huy viện vừa sang báo, nói rằng do Huệ tần lệnh bà còn đang trong thời ở cữ nên từ sớm đã mệt nhưng vẫn cố đến dự, chỉ là đến cùng trong người vẫn không khỏe, tối nay Huệ tần lệnh bà vẫn không thể đến dự đại yến, kính mong bà Hoàng không trách tội.”

Tử Chi đưa mắt nhìn sang những chỗ bên cạnh, quả thực vẫn còn một ghế trống bên cạnh Cẩn tần. Đại Hoa ngồi trên cao nghe tâu như vậy liền nói “Nếu không khỏe thì không nên đi ra ngoài nhiều, dưỡng sức mới là điều tốt. Em nói lại với người của Đoan Huy viện rằng Huệ tần cứ an tâm ở cử, lát nữa ta sẽ sai người đem cháo tổ yến hầm cá chép sang.”

Người kia cúi đầu tuân mệnh, khi rời khỏi chính điện rồi Đại Hoa mới lên tiếng ra lệnh khai tiệc mừng các tân phi tần nội đình, mọi người cung cẩn đáp ứng. Ngay sau đó sơn hào hải vị được mang ra, trên bàn từng người đầy ắp nem công chả phượng, xa hoa tột đỉnh. Tiếng cười nói giờ lại thêm âm thanh muỗng đũa va nhau làm náo nhiệt một góc hoàng cung.

Độ chừng khoảng một giờ sau thì Tử Chi nhìn ra bên ngoài, thấy trời cũng đã bắt đầu sập tối, lúc đó cô mới nhớ từ sáng đến giờ quả là một ngày dài mà vẫn chưa được nằm nghỉ, chẳng trách bây giờ cũng đã bắt đầu thấy buồn ngủ. Sau khi thấy mọi người hai bên tả hữu đang lục tục ra về, Tử Chi cũng bèn kéo tay Hạ Huyền để xin cáo biệt Hoàng quý phi. Biết Hạ Huyền cũng đi bộ mà đến đây nên Tử Chi cũng quyết định sẽ cùng nàng ta đi về. Cả hai vừa nắm tay nhau đi ra đến cửa thì chợt nghe giọng của Chiêu phi vang lên lanh lảnh ở ngoài sân:

“Các vị đã quá khen rồi. Bất quá ta cũng chỉ là một Nhị giai thấp bé, một tháng chỉ nhìn mặt Hoàng thượng được vài lần, đâu thể nào so được với bà Hoàng hay Ân phi mới được phong? Chưa kể Cẩn tần Dư thị lại là cháu của đức Tiên Cung, nàng ta mà nghe được lời này của các vị chắc sẽ giận lắm.”

Hạ Huyền nghe vậy bất chợt dừng bước, liền nắm tay Tử Chi mà nép vào sau bụi cây gần đó, Miên Thanh cùng cung nữ của Hạ Huyền thấy vậy cũng đi theo chủ. Bốn người không nói gì, chỉ lắng tai mà nghe. Một người khác đang cất tiếng “Chiêu phi lệnh bà quá sức khiêm tốn rồi. Bà Hoàng là chính cung thì không nói, nhưng Ân phi kia ban đầu em cứ nghĩ là phải sắc sảo, vững vàng lắm cơ, nào ngờ chỉ là một người chết nhát, im lặng như thóc, dung mạo hôm nay lại tầm thường, không thể so được với lệnh bà. Cha của Ân phi cũng chỉ là Thượng thư bộ Học, dù làm quan mấy đời vua nhưng cũng là một chức tầm thường. Còn Cẩn tần bất quá cũng chỉ được cái miệng, chúng em đều biết lệnh bà tuy không phải là cháu của Lưỡng tôn cung, nhưng thân phận lại là con của Thượng thư Hoa Kiến Lục mà Hoàng thượng luôn trọng dụng, đến ngay cả người trong Hoàng tộc cũng phải nhường trước một bước, chính vì vậy mà một lòng hâm mộ lệnh bà, tuyệt đối trước sau người trong nhà có muốn thưa với Hoàng thượng chuyện gì thì cũng phải thủ thỉ với lệnh bà một tiếng, các chị bảo tôi nói có đúng hay không?”

Những người khác nghe hỏi vậy lập tức lên tiếng đồng ý để phụ họa, có người còn bồi thêm vài câu xu nịnh Chiêu phi, làm nàng ta phải vờ e thẹn “Thôi được rồi. Cứ đứng đây nói mãi thì bà Hoàng sẽ trách ta làm náo loạn cung Khôn Thái mất. Ta nghe nói cách đây vài ngày sen nở rộ ở Liên trì (ao sen) trong Thiệu Phương viên, nếu đứng nhìn từ điện Hoàng Phúc sẽ thấy rất đẹp. Bây giờ trời vẫn còn chưa tối hẳn, nếu các vị có hứng thì đi cùng ta dạo một vòng Thiệu Phương viên một lát rồi hẳn về.”

Một người khác ủng hộ “Chỉ sợ làm phiền đến Chiêu phi lệnh bà chứ nếu lệnh bà đã lên tiếng thì chúng em vui mừng còn không kịp nữa. Các chị, chúng ta mau mau đi thôi.”

Chờ khi tất cả đã đi hết, tiếng nói huyên náo cũng dần vọng lại từ xa thì Tử Chi cùng Hạ Huyền mới bước ra. Lòng trĩu nặng tâm tư, Tử Chi đứng yên lặng trong mấy khắc rồi mới nhìn Hạ Huyền, gượng cười một cái rồi nói “Người cũng đã đi rồi, chúng ta về thôi chị.”

Hạ Huyền không nói gì, chỉ im lặng gật đầu bước theo. Đợi khi hai người đi qua mấy hàng tùng kiểng trước cung Khôn Thái, Hạ Huyền mới lên tiếng “Chắc em cũng đã biết, Chiêu phi dù gì cũng là ân sủng của Hoàng thượng, quyền lực của nàng ta trong nội đình thực không đơn giản. Bọn người kia gió chiều nào theo chiều nấy, dù mới vừa ngày đầu gặp Chiêu phi nhưng cũng phải lên tiếng lấy lòng một chút cũng là chuyện thường, em đừng để bụng.”

Tử Chi thở dài, sau đó lại nói “Em nào không biết đó chỉ là những lời xu nịnh không đáng để tâm hả chị? Chỉ là, đột nhiên phải rước những lời khó nghe lọt vào tai, lòng có một chút không quen.”

Hạ Huyền lắc đầu, nói “Ta thì thấy miệng em bảo rằng không hề để tâm nhưng ta biết thực lòng em không làm được. Thử hỏi làm sao mà lại vờ như chưa từng nghe gì chứ? Nếu đổi lại là ta, có lẽ cũng sẽ giống như em bây giờ, không cam tâm khi phải chịu cảnh nghe người ta bàn luận, mỉa mai sau lưng về mình và người nhà như vậy.”

Tử Chi nhoẻn cười nhẹ “Cũng là chị nhìn thấu em rồi. Phải, đúng là lòng em không dễ chịu, cũng không dễ quên.” rồi cô dừng bước, nói tiếp “Nhưng có một điều em không hiểu, đó là những người kia dựa thế của Chiêu phi mà tán dương, nịnh bợ nàng ta thì chớ, đằng này bọn họ còn chỉ vì việc em không dám đáp trả lời của Cẩn tần ban nãy mà nói lời đụng chạm đến em và cha. Em chẳng lẽ cứ phải cố tỏ ra kiên cường, phải nói lời thóa mạ lẫn nhau trước bao người như Chiêu phi và Cẩn tần thì bản thân mới được yên ổn hay sao?”

Hạ Huyền khoác tay Tử Chi, nhẹ nhàng khuyên nhủ “Ta hiểu em cảm thấy không phục. Nhưng rõ ràng không phải em không thấy, ngay cả Cẩn tần cố sức tỏ ra mồm năm miệng mười như vậy, thân thế không phải hạng tầm thường như vậy mà bọn họ cũng có thèm nể nang đâu? Bởi vì người quyết định cô ta có được nể trọng hay không thì không phải là đức Tiên Cung hay là gia thế đằng sau của cô ta.”

Tử Chi ngơ ngác, hỏi “Vậy thì đó là ai, là cái gì thưa chị?”

Nhìn Hạ Huyền lúc này đứng dưới trắng khuya lại càng thêm thanh tú tao nhã, nàng ta mỉm cười mà nói từ tốn “Là Hoàng thượng. Người có quyền quyết định một phi tử có được người ta trọng vọng hay không đó chính là Hoàng thượng. Bọn người ban nãy dám phỉ báng em hay Cẩn tần mà không phải là Chiêu phi, đó là vì rốt cuộc bọn họ vẫn thấy đến thời điểm này, người duy nhất đang nhận được ân sủng không ngừng đó là nàng ta, nên bọn họ phải tranh thủ mà xu nịnh. Vì vậy nên cho dù em có thu mình, ít nói đến đâu thì nếu em không nhận được thánh ân thì cũng sẽ có những lúc uất ức như ban nãy thôi, không thể tránh được.”

Im lặng một lúc, Tử Chi mới lên tiếng “Vậy thì…chị bảo em phải làm sao đây? Tìm mọi cách lấy cho được sủng ái của Hoàng thượng mới là yên ổn hay sao?”

Hạ Huyền lắc nhẹ đầu, nói “Ta cũng không biết, vì ta cũng như em, chỉ vừa nhìn thấy tận mắt nội đình này trong ngày đầu tiên, đến Hoàng thượng ta còn chưa được gặp mặt nên cũng không biết chắc rằng việc nhận được sủng ái của ngài là cách duy nhất để bản thân được bình an hay không. Nhưng ta chỉ biết một điều, rằng nhận được thánh sủng là con đường mà ta hay em hay bất kỳ ai trong nội đình này đều phải một lần đi qua, vì chẳng phải chúng ta đều là những người bước vào trong cung với danh nghĩa là một người thê thiếp của Hoàng thượng hay sao? Nên chuyện lấy được ân sủng hay không theo ta không phải là một điều chúng ta có thể lựa chọn, mà đó là trách nhiệm, trách nhiệm của chúng ta với Hoàng tộc và trách nhiệm của chúng ta với gia đình.”

Tử Chi nghe vậy, suy nghĩ một lúc mới gật gù “Những điều chị nói quả thật đều đúng. Chỉ là…” rồi cô không nói nữa mà chợt mỉm cười, chuyển sang chuyện khác “Chị bảo rằng đây mới là ngày đầu tiên vào nội đình, vậy mà thoáng nghe qua cứ nghĩ chị hẳn là một người sống lâu năm trong cung lắm rồi vậy.”

Hạ Huyền nghe vậy mới hừm một tiếng “Em nói vậy ý bảo ta giống một bà cô già phải không? Đúng thật càng lúc càng xấu miệng, không thèm nể nang ai mà.”

Tử Chi che miệng cười khúc khích, nắm tay Hạ Huyền nói “Thôi, cho em xin lỗi đi vậy. Là chị lớn không nên chấp nhặt em út mới phải.” rồi chỉ về hướng trước mặt “Chị nhìn xem, đằng kia là điện Trinh Minh, là nơi ở của em, mấy ngày sau khi nào rảnh cứ đi đến đó mà trò chuyện cùng em.”

Hạ Huyền nhướn cao cổ lên nhìn rồi trầm trồ “Đúng thật là một nơi tốt, nhìn từ xa cũng đã thấy bên ngoài lộng lẫy hơn phần người khác.” rồi xoay sang Tử Chi “Còn em cũng vậy, lúc rảnh cứ sang Đoan Hòa viện của ta, hiện tại chỉ có một mình ta ở đó, suốt ngày nếu cứ quanh quẩn chắc sẽ buồn lắm.”

Nghe vậy Tử Chi liền gật đầu đồng ý. Cả hai đi một đoạn ngắn nữa thì chia nhau ra thành hai hướng để về. Vừa đi đến trước cửa điện thì thấy ở phía điện Cần Chánh còn sáng đèn, dù điện Trinh Minh nằm đằng sau nhưng từ đây vẫn nghe được loáng thoáng chút âm thanh náo nhiệt vang vọng đến, trong lòng cô đoán chắc hẳn là tiệc chiêu đãi các quan vẫn chưa kịp tàn. Cô cùng Miên Thanh bước vào trong, đóng cửa lại thì trong điện liền yên tĩnh, có chút tối tăm. Sau đó Miên Thanh hầu cô chải tóc, thay quần áo rồi mới hạ màn, tắt đèn để đi ngủ.

Đặt lưng lên tấm đệm sau một ngày quá dài, Tử Chi vẫn chưa kịp nghĩ ngơi nhiều về những lời Hạ Huyền nói bên nãy, về Hoàng đế, về Chiêu phi hay Cẩn tần hay những người khác, thì cơn buồn ngủ kéo đến, mọi thứ trong đầu giờ đây lại nhưng ngừng lại, đôi mắt cô dần khép lại rồi cô chìm vào giấc ngủ khi nào không hay.

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
From the depth of the ocean
Từ sâu thẳm đại dương.
Trực tuyến
49 Khách, 0 Thành viên