Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
"Tự cổ Đế vương đa bạc tình
Tự cổ Hồng nhan đa bạc mệnh"


“Hậu cung – Phượng hoàng bay cao” là những trang truyện kể về cuộc chiến của những nữ nhân trong bốn bức tường gọi là Tử Cấm Thành. Như một định mệnh, để sống sót và có được quyền lực trong tay, tất cả đều phải tự mình giành lấy duy nhất một thứ: trái tim của Hoàng đế.

Thể loại: Truyện Rating: K Hoàn thành: Không
Phân đoạn: 9 Độ dài: 68911 từ Đọc: 574 lần Phản hồi: 3 Yêu thích: 0
Đăng: 15 Jul 2017 Cập nhật: 14 Aug 2017

Chương 8 bởi theboyofschool
( https://theboyofschool95.wordpress.com/2017/07/16/hau-cung-phuong-hoang-bay-cao-muc-luc/ )



Sáng hôm sau, lúc còn chưa bình minh, theo lệnh của Hoàng đế, xe nhanh chóng lăn bánh để về Huế thật sớm, lòng ngài thật không muốn để hai bà Hoàng thái hậu và Hoàng thái phi biết chuyện của chuyến đi hôm nay, tránh bị hỏi thăm trước sau làm ngài cũng khó xử.

Đường về không gần, nhưng xe cố chạy hết tốc lực có thể nên khi đến Đại Nội là trời vừa sáng hẳn, không muộn là mấy, Hoàng đế thở nhẹ, định bụng sau khi nghỉ ngơi một chút sẽ đi thăm hai Hoàng mẫu, không ngờ chỉ mới vừa bước đến sân trước của Càn Thành điện thì một tên thị vệ mặt hớt hải chạy lại báo:

“Bẩm Hoàng thượng, Thái phi lệnh bà đang ngồi đang điện đợi Hoàng thượng về.”

Hoàng đế cả kinh, tròn mắt hỏi “Ả của trẫm đã đến lâu chưa? Các ngươi vạn nhất không được để ả biết chuyện trẫm đi đến cửa Tùng.”

Tên kia cúi người “Dạ, chúng thần tuyệt không dám nói năng bậy bạ. Chỉ nói Hoàng thượng đột ngột rời Đại Nội, không biết đã xa giá đến đâu.”

Hoàng đế gật đầu, cố gắng giữ mặt bình tĩnh rồi bước vào trong điện.

Bà Thái phi nghiêm trang ngồi ở sập chính giữa điện, gác tay lên gối xếp, dù biết chắc rằng đã nhìn thấy Hoàng đế về từ xa nhưng bà vẫn tỏ vẻ không quan tâm, im lặng nhìn vào một góc. Hoàng đế đến ngay trước mặt mẹ mình, chân quỳ xuống hành lễ, nói:

“Dạ thưa, Vĩnh San đã về, con xin thỉnh an ả.”

Bà Thái phi vẫn không thèm nhìn mặt Hoàng đế, nói nhẹ nhàng: “Hoàng đế đi đường xa, ả đến đây thăm ông Hoàng sớm như vầy, đã là làm khó ông Hoàng rồi.”

Lời Thái phi dù dịu dàng nhưng đầy hàm ý dễ làm người nghe kinh sợ, cung nữ thị vệ đứng gần đó đều lấm lét đưa mắt nhìn nhau. Hoàng đế vẫn bình tĩnh, lên tiếng với mọi người xung quanh “Bên ngoài sân của điện đang thiếu người quét dọn, các ngươi mau lui ra phụ giúp, tránh làm Hoàng thái phi phật ý.”

Cung nữ thị vệ nghe thế liền hiểu ý nên kéo nhau ra ngoài hết thảy, không dám trái lời, chỉ mỗi một tên thị vệ thân cận với Hoàng đế là bị ngài giữ lại. Hoàng đế nhìn mẹ mình, cất giọng ân cần “Con định sau khi về sẽ sang cung thăm ả, không ngờ ả lại sang đây trước. Dạo này chứng đau lưng của ả tái phát, ả nên nghỉ ngơi nhiều mới phải.”

Bà Thái phi nói dửng dưng “Nếu ông Hoàng thương ả thì đã đem cho ả một con dâu để chăm sóc, ông Hoàng không cần phải thăm hỏi ả hằng ngày.”

Hoàng đế gượng cười nói “Nhưng cốt là con chỉ muốn…”

Bà Thái phi ngắt lời, giọng như chứa phẫn uất “Ông Hoàng còn muốn gì nữa? Kể từ ngày lên ngôi đến nay, chuyện trong ngoài đại sự ả không nắm rõ, nhưng chuyện trong nhà là việc ả có quyền quyết định. Vậy mà con nào có để cho ả quyết, ông Hoàng cứ thích làm theo ý của mình. Chuyện từ hôn với con gái Hồ gia…”

Tim Hoàng đế như nhói lên một nhịp.

“…là chuyện do con gặp gỡ, rồi cũng do con bảo rằng vì thấy ả hối thúc con nạp phi nên quyết định sẽ đưa cô ta lên làm Hoàng quý phi. Hai bên đã gần như chỉ còn đợi ngày diễn ra đại hôn, ả cũng rất vừa ý con gái ông Thượng, vậy mà ông Hoàng không nói không rằng nói tiếng từ hôn. Ả đưa cho ông Hoàng danh sách bao nhiêu cô con của các viên quan trên dưới, ông Hoàng cũng không thèm nhìn qua. Đến ngay cả chuyện hôm qua ông Hoàng đi đâu ra khỏi Đại Nội, ông Hoàng cũng chẳng thèm báo với ả hay với Hoàng mẫu của ông Hoàng một tiếng, đợi đến sáng hôm nay mới về. Vậy ả thử hỏi con, lệ thỉnh an hằng ngày, mỗi lần chúc thỉnh an ả thì con có thực lòng muốn ả an tâm hay không?”

Trước bao lời nặng nhẹ của mẹ, Hoàng đế cũng đành chịu đựng, không dám cãi. Bất quá cũng chỉ là những tâm tư bực dọc mà bà Thái phi không hiểu hoặc Hoàng đế không muốn nói cho bà hiểu để ôm thêm lo lắng, về vận nước, về tâm tư khó nói được của chuyện giữa ngài và Tử Chi, nên ngài im lặng, đợi cho mẹ mình tuông trào hết uất ức rồi mới lên tiếng.

Hoàng đế nói, giọng vẫn trầm tĩnh “Dạ thưa, ả dạy đều đúng. Vĩnh San đúng thực là không quan tâm nhiều đến ả. Mong ả tha tội cho Vĩnh San.”

Bà Thái phi nghiêm mặt “Hoàng đế xin ả tha lỗi là vì thấy bản thân đã có lỗi, hay vì nghĩ nói một câu sẽ xoa giận được ả?”

Hoàng đế cả kinh “Dạ bẩm, con không có ý đó thưa ả.”

Bà Thái phi nói “Dù ông Hoàng có ý hay không có ý, ả cũng sẽ tự mình quyết định chuyện hoàng gia.” rồi chỉ vào một quyển sổ trên bàn “Đây là danh sách các cô gái có quyền được tiến cung mà ả đã chọn, ngày mai ả sẽ sang đây, khi đó ả muốn ông Hoàng phải chọn được người. Nội đình không thể thiếu người nắm quyền quá lâu, ông Hoàng hãy mau tự quyết định ngôi Hoàng quý phi, hoặc là ả sẽ quyết.”

Hoàng đế thở dài nói “Chuyện này nên để cho con quyết định, thưa ả.”

Bà Thái phi lạnh lùng nói “Cho đến khi con đưa cho ả một lý do xác đáng, ả vẫn sẽ tiến hành nạp phi như ý định ban đầu. Nội đình của ta không chờ hơn được nữa.”

Rồi không kịp cho Hoàng đế nói thêm điều gì, bà quay sang tên thị vệ đứng cạnh, hỏi “Hôm qua Hoàng thượng đã đi đâu? Nếu ngươi không nói thật, ta sẽ cho người cắt lưỡi.”

Tên kia bị hỏi tới, rùng mình trả lời “Bẩm Hoàng thái phi, hôm qua Hoàng thượng…bảo là Hoàng thượng đi tìm ‘ngọc’.”

Bà Thái phi cười giễu “Đi tìm ‘ngọc’?” rồi nhìn sang Hoàng đế “Con bỏ cả triều đình để đi tìm ‘ngọc’ của con trong khi con muốn ả yên tâm về con mà không nhúng tay vào bất kỳ chuyện gì sao?”

Hoàng đế hạ giọng “Con…quả thực hôm qua con đi tìm ‘ngọc’, thưa ả.”

Bà Thái phi chau mày nhìn ngài “Con phát điên rồi. Con xem thường triều đình này đến mức đó thì ta cũng…”

Như một ý niệm chợt lóe lên trong đầu, Hoàng đế nhìn mẹ mình cương quyết nói “Thưa ả, ả chưa hiểu hết ý con, con đi tìm ‘ngọc’ là thật, thưa ả. Chẳng phải ả muốn con nạp phi hay sao? Hôm qua chính thực là con đã đi tìm một người để phụng dưỡng ả.”

Bà Thái phi không hiểu con mình nói gì nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ “Con nói vậy có nghĩa là con đang ám chỉ…” rồi như chợt nhớ ra điều gì, bà hơi vui mừng, nói “Chẳng lẽ con đang nói đến cô Mai Thu Ngọc, con gái ông Phụ Đạo Mai Khắc Đôn, thầy dạy chữ Nho của con?”

Hoàng đế gật đầu, miễn cưỡng cười “Dạ bẩm, phải như vậy ả à. Một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy, Vĩnh San cũng muốn đền đáp ơn nghĩa thầy học. Chỉ sợ ả không bằng lòng nên chưa dám tâu, giờ vừa có dịp nên mới nói cho ả nghe, mong ả không buồn lòng.”

Bà Thái phi giờ mới dãn mặt ra, cười nói “Nếu ông Hoàng nói sớm thì ả đã không phải lo lắng.” rồi bà gật đầu hài lòng “Mai Thu Ngọc tuy dung mạo không bằng con gái ông Thượng, nhưng về đức hạnh thì cũng thuộc dạng nết na, hay chữ, việc nhà giỏi giang. Vả lại, từ ngày xưa đã thầm thương con mà không nói, giờ được con chọn làm Hoàng quý phi, chắc chắn nó sẽ rất vui mừng.”

Hoàng đế hạ mi xuống, nói xuôi theo “Dạ, con cũng nghĩ vậy, thưa ả. Chuyện nạp phi từ đây cứ để cho con quyết, ả cứ nghỉ ngơi ở cung cho khỏe hẳn là được.”

-o0o-


Tin tức nhanh chóng lan khắp, anh Huỳnh chỉ mới vừa chạy vào Đại Nội để hỏi tình hình về cuộc gặp mặt của Hoàng đế tại cửa Tùng, là đã nghe tin ngài sắp nạp phi.
Chưa kịp nghe Hoàng đế lệnh miễn lễ anh đã gấp gáp hỏi:

“Bẩm Hoàng thượng, chuyện thần vừa nghe có phải là tin vịt bọn cung nữ thái giám truyền miệng nhau hay là thần nghe không rõ rằng Hoàng thượng đi ra cửa Tùng là để tìm một người vợ tên Ngọc?”

Hoàng đế cắt lời “Không, anh không nghe lầm. Trẫm sắp nạp phi là đúng. Cô ta tên Thu Ngọc.”

Anh Huỳnh kiềm nén “Nhưng thưa Hoàng thượng, còn Tử Chi, cô ấy sẽ như thế nào khi nghe tin này? Hoàng thượng chưa từng nghĩ cô ấy sẽ chịu không nổi sao?”

Hoàng đế lãnh đạm nói “Chỉ còn mỗi cách này mới làm cho Tử Chi không còn mơ mộng gì về chuyện của trẫm và cô ấy nữa. Tử Chi…xứng đáng để có một người tốt hơn trẫm, chứ không phải cả đời mong chờ một kẻ như trẫm.”

Ngừng một lát rồi ngài cười nhạt, nói tiếp “Nhờ trẫm buộc miệng nói với bọn thị vệ về lời của Tử Chi từng kể với trẫm mà có người được nạp phi. Quả thật là trớ trêu! Nhưng trẫm tuyệt không còn cách nào, không phải Thu Ngọc thì ả của trẫm cũng sẽ quyết định một người khác. Nên thà là Thu Ngọc, trẫm sẽ nói với cô ta biết rằng cô ta có được ngày hôm nay là vì Tử Chi, không phải vì trẫm yêu thương cô ta.”

Anh Huỳnh nhìn Hoàng đế mà chỉ có thể lắc đầu như không còn gì để nói, thôi thì tất cả cũng chỉ là duyên phận, ai cũng có một lý do riêng không thể lý giải, lòng chỉ thêm tội nghiệp cho Tử Chi, nghĩ bụng nếu cô mà nghe được tin, chắc cũng phải đau đớn lắm.

Cũng không phải mất nhiều thời gian thì mọi chuyện mới đến tai nhà của Hồ phủ, bà mệnh phụ nghe tin đầu tiên từ chồng mình, vì thương con gái quá độ mà khóc một trận bi ai, dù cố gắng giấu giếm không cho Tử Chi biết nhưng Miên Thanh nghe lỏm được tin, liền nói với tiểu thơ của mình, làm bị ông Thượng quở trách. Tử Chi cũng nước mắt ngắn dài chạy ra can ngăn cha mình thôi rầy la Miên Thanh, bảo rằng có lẽ cả hai có duyên như không nợ, từ nay sẽ thôi suy nghĩ về chuyện của mình và Hoàng đế nữa, mọi người đừng quan tâm, lo lắng mà chuốc thêm u sầu.

Bẵng đó thì ngày đại hôn giữa Hoàng đế và con gái ông Phụ đạo được diễn ra. Tất cả, theo lệnh của Hoàng đế, rằng vận nước đang gặp khó khăn nên không tiện tổ chức rình rang, chỉ làm theo đúng lễ nghi cha ông lập ra, tránh tốn kém. Ngày hôm đó, Tử Chi cũng đành tự nhốt mình vào phòng mà khóc với Miên Thanh, không để cho cha mẹ nhìn thấy, chỉ nghĩ đến chuyện Hoàng đế đang mặc bào phục mà tiến hành lễ đại hôn với người khác, lòng cô chẳng khác nào tự xé thành ngàn mảnh.

Có lẽ bây giờ nỗi buồn đã dần chuyển sang sự giận dữ, Tử Chi giận Hoàng đế đến thấu cả tâm can, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác mà tự xoa dịu chính mình. Cô gạt phăng hết tất cả những gì thuộc về Hoàng đế trong quá khứ, về hình ảnh những lúc chạy dài trên bờ biển hay ngày đầu gặp gỡ đã cảm thấy mến nhau ra sao, Tử Chi như tự nhủ lòng tự xóa sạch hết tất cả, vì không còn hy vọng gì thì cũng xem như những kỷ niệm giờ đây như vô nghĩa, trống không. Duy chỉ còn giữ lại hết tất cả những bức thư ngày xưa từng viết trao cho nhau, không hiểu vì sao, Tử Chi lại không đốt sạch như một cách thể hiện lòng giận dữ, khi khi cô cầm chúng trên tay mà định cho vào lửa, tất cả như níu kéo, tay chẳng muốn rời, mắt cũng không dám nhìn chúng gào thét trong lửa đỏ rồi hóa thành than tro, nên cô cũng thôi không dám đốt chúng lần nào nữa, đành cất vào sâu trong tủ áo để khỏi phải nhìn thấy mà nhớ thương.

Dần dà, tất cả cũng trôi qua hệt như một chiếc lá rơi trên sông Hương, lúc đầu thì như tiếc nuối nên vẫn còn chưa muốn rời cành, đến lúc một cơn gió thu bay ngang thì cũng đành buông lơi mà trôi theo dòng nước, nước cuốn đến góc bể chân trời nào thì cũng mặc nhiên mà xuôi theo dù cho sóng ghềnh hay bão tố.

Tử Chi cũng vậy, chưa hẳn là đã quên được hình ảnh của Hoàng đế nhưng cũng đã dần quen với cảm giác mối tình đầu được hồi đáp bằng những ngọt ngào lẫn đớn đau, đành tự nhủ lòng thôi mơ tưởng nhiều hay cứ mãi nuôi tâm giận dữ, cứ hãy xem như tất cả chỉ là một cơn mộng mị vô chừng rồi sẽ có ngày tỉnh giấc và mọi chuyện kết thúc, không còn đau thương hay dằn xé.

Nghĩ được vậy, cô ra khỏi nhà nhiều hơn, đi một vòng quanh con đường gần nhà, xem như một cách giải khuây, cốt cũng để cho ngày bớt rảnh rỗi mà thêm dài. Một hôm nọ, Tử Chi xin mẹ thay người hầu để đi ra chợ, mua một ít rau về nấu canh, lúc đó vì anh của Tử Chi đã ra ngoài Hà Nội học, Miên Thanh lại đang bận phải xem lại sổ sách tiền lương trong nhà nên cô phải đi một mình.

Vừa gần đến nhà, cũng chỉ còn mấy bước nữa là tới bỗng thấy ngay trước cổng có một chiếc xe đậu trước nhà, thoáng nhìn cũng là biết là xe của quân Pháp, lòng hơi bối rối tự hỏi có chuyện gì mà chúng đến đây, nhưng cũng kiềm lòng mà chậm rãi đi tới, chưa kịp nhấc chân thì thấy hai, ba tên người ngoại quốc mặc đồ lính tráng kéo ông Thượng ra khỏi nhà, hai tay bị bắt chéo ở sau lưng.

Tinh thần Tử Chi hoảng loạn, buông cả rổ rau rồi chạy vội đến. Vì từ xưa được học tiếng Pháp nên cô la lớn, cốt là để cho bọn chúng hiểu “Các người, có chuyện gì, sao lại bắt cha của tôi đi?”

Ông Thượng thấy con gái mình chạy đến, mặt ông vẫn rất ung dung, điềm tĩnh nói “Con mau vào nhà đi, đừng lo cho cha.”

Tử Chi nhìn cha rồi quay vào trong, thấy bọn lính triều đình đứng bao vây gần như chặn hết cả cổng, gậy giáo đan ngang ngăn không cho mọi người chạy theo ông Thượng. Bà mệnh phụ và Miên Thanh cùng mấy người hầu đứng ôm nhau khóc than, lần lượt quỳ xuống xin bọn Pháp tha cho ông Thượng.

Một tên bặm trợn nhất trong đám áp giải ông Thượng đứng ra bên ngoài, nói thô lỗ “Cha cô đã phạm tội che giấu và hiệp trợ những kẻ chống đối Chính quyền Bảo hộ nên chúng tôi bắt đi. Cô mau vào nhà, đừng cản chúng tôi.”

Tử Chi vừa mở miệng nói tiếng phân bua thì tên kia hoàn toàn không thèm không đếm xỉa gì đến cô nữa mà liền quay sang quát lớn “Mau, đem ông ta lên xe đến chỗ của Khâm sứ.”

Tử Chi đánh liều, liền lấy tay níu áo bọn chúng lại mà van xin “Đừng, xin các ông đừng bắt cha của tôi.”

Chúng đang sẵn đà bước đi, liền không nể nang mà thuận tay gạt Tử Chi sang một bên làm cô không đứng vững mà bị té xuống đất, tay chống ra sau đau điếng hết cả người. Tất cả lính Pháp đều lạnh lùng giải ông Thượng lên xe rồi ra hiệu cho mấy tên lính hoàng cung trong nhà. Ngay khi bọn chúng nhận được lệnh, liền bỏ giáo xuống mà nhanh chóng xếp hàng chạy ngay ra một chiếc xe đằng sau rồi leo lên. Mọi thứ diễn ra như một cơn vũ bão, mọi người không ai kịp trở tay, Tử Chi như vẫn còn chưa hoàn hồn, ngồi ngay tại chỗ trên nền đất, mắt mở to nhìn hai chiếc xa lăn bánh tung khói bọi mịt mù phía sau, miệng còn lấp bấp “Đừng, xin các người…”

Miên Thanh cùng bà mệnh phụ vội chạy ra như muốn đuổi theo trong vô vọng nhưng cũng đành chịu nhìn phía sau chiếc xe càng lúc càng xa khuất. Bà khụy xuống, nước mắt ròng ròng, rồi cả ba ôm nhau khóc nức nở, không biết chuyện gì đã xảy ra, lại càng không biết kêu trời hay đất mới có thể giúp được tình cảnh này.

Tối hôm đó, cả nhà không ai muốn ngủ, bà mệnh phụ sai người đi tìm đến tận phủ của Khâm sứ An Nam tại Huế để dò la tin tức nhưng cũng không biết được thêm điều gì, lòng lại càng sốt ruột. Tai họa giáng xuống quá nhanh khiến không khí càng thêm nặng nề, Tử Chi cùng mẹ ngồi tại nhà khách từ sớm đến chiều tối rồi đến tận khuya, nghĩ rằng chỉ cần một người có thể đem tin tức dù tốt hay xấu của ông Thượng đến đây thì cũng đều quý như nhau, ít nhất thì cũng dễ chịu hơn, không cần phải cứ như ngồi trên đống lửa như bây giờ.

Tử Chi cùng mẹ đang ngồi trầm ngâm thì Miên Thanh hối hả chạy vào, nói nhanh “Bẩm tiểu thơ, anh Huỳnh theo lệnh của Hoàng thượng đế phủ chúng ta.”

Tử Chi vui mừng nói “Em mau gọi anh ấy vào.”

Cô quay sang bà mệnh phụ “Thưa mẹ, anh Huỳnh là người quen của con lúc trước, lại là người thân cận với Hoàng thượng, chắc chắn đến đây không phải là để an ủi đơn thuần mà theo lệnh Hoàng thượng đem tin tức của cha đến báo cho cả phủ chúng ta biết.”

Bà mệnh phụ cũng gật đầu, mặt vẫn đầy lo lắng nói “Mẹ cũng mong như vậy, Hoàng thượng chắc cũng nghe tin của cha con mà rủ lòng thương.”

Lát sau anh Huỳnh nhanh chóng theo Miên Thanh mà đi vào nhà khách, bên ngoài đang mưa lất phất nên áo anh nhìn hơi ướt. Anh gỡ nón bêrê trên đầu xuống rồi gật đầu “Chào bà mệnh phụ cùng tiểu thơ. Tôi là Huỳnh, hôm nay thuận lệnh của Hoàng thượng đến để đưa tin cho hai người về chuyện của ông Thượng thư”.

Tử Chi mời anh ngồi xuống rồi hỏi “Cũng may là có anh đến đây, nếu không mẹ con chúng tôi không biết phải làm sao. Hoàng thượng đã nhắn gửi anh những gì, còn cha tôi sống chết như thế nào, mong anh nói rõ.”

Anh Huỳnh chậm rãi nói “Ông Thượng hiện đại bị bắt giam ở tòa Khâm để điều tra, nhưng theo Hoàng thượng biết thì vẫn chưa bị hành hình hay tra khảo, nên bà cùng tiểu thơ yên tâm.”

Tử Chi chau mày “Chuyện cha tôi bị bắt thì cả phủ cũng đều rõ, nếu ông có bị dụng hình thì chúng tôi cũng chỉ còn nước cầu trời phật chứ chẳng biết làm gì hơn, chỉ là tôi thật không thể hiểu rốt cuộc là có chuyện gì mà bọn người Pháp lại bắt cha tôi, trong khi ông không hề có ý chống đối Chính quyền Bảo hộ như bọn chúng kết tội?”

Anh Huỳnh nói “Chính vì biết tiểu thơ cùng bà mệnh phụ có tâm trạng hoang mang như vậy nên tôi mới được Hoàng thượng phái đến đây để trình tâu đầu đuôi sự việc.”

Anh ngừng một chút rồi trầm giọng “Hoàng thượng bảo nhờ tôi nhắn với cả phủ ông Thượng rằng, chung quy lại, tất cả đều là lỗi nơi ngài. Trước sau cũng vì ngài mà làm cho gia đình ông Thượng bị liên lụy, làm bà mệnh phụ cùng tiểu thơ phải khổ sở. Tôi đến đây không phải là lập lại lời Hoàng thượng nói, mà làm theo lời ngài ấy chỉ bảo: hãy cho nhà tiểu thơ biết hết sự thật’.”

Tử Chi chau mày không hiểu, hỏi “Chính xác là Hoàng thượng muốn cho chúng tôi biết những gì?”

Anh Huỳnh hít một hơi sâu rồi bắt đầu kể, kể rất nhiều về những ngày Hoàng đế bị kìm kẹp bởi Chính quyền Bảo hộ, về những kế hoạch được lập cùng anh Huỳnh để làm một cuộc chống trả lại quân Pháp, rồi về Việt Nam quang phục hội mà Hoàng đế cùng anh đã trực tiếp trao đổi với nhau để quyết ngày bùng dậy khởi nghĩa.

Tử Chi nghe đến đâu, lòng bất ngờ đến đó, pha chút xấu hổ. Trước nay cô cứ tự nhận bản thân là người hứa hôn của Hoàng đế, lòng luôn nghĩ đã thấu hiểu người mình thương mến rất rõ, vậy mà giờ đây khi được thuật lại những tâm tư mà Hoàng đế giấu kín thì mới thấy thì ra bản thân chưa bao giờ quan tâm đến ngài đúng mực, chưa một lần hỏi về những hoài bão của ngài hay hỏi rằng “Hoàng thượng còn có ước mơ gì cho Nam triều hay không?”

Anh Huỳnh vừa nói đến việc đại diện của bên Việt Nam quang phục hội có đưa cho Hoàng đế mảnh giấy và hẹn nhau 1 giờ sáng ngày 3 này sẽ nổ lên khởi nghĩa thì bà mệnh phụ lên tiếng:

“Nếu đúng như lời anh kể, thì ngày 3 chẳng phải là cách đây đã đúng một tuần rồi hay sao? Nếu có biến, chắc chắn chồng tôi đã phải biết. Vả lại, ông người trung thành với triều đình, sao lại có thể để bị kết tội là mưu phản?”

Anh Huỳnh thưa “Dạ, bẩm bà. Đúng theo kế hoạch thì sẽ là vậy. Nhưng mọi chuyện sau đó lại không như ý định, thực ra trước hôm đó, một thành viên của tổ chức khởi nghĩa đã làm lộ thông tin, làm những kẻ đứng bên phe Pháp đã báo tin cho Khâm sứ An Nam. Cuối cùng, khởi nghĩa vẫn chưa kịp nổ ra đã bị dập tắt vì quân khởi nghĩa bị bao vây và bị giải về, trong số những người bị bắt hôm vừa rồi, thì có cả…Hoàng thượng.”

Tử Chi và mẹ lấy tay che miệng, tâm trạng hoảng hốt cực độ, Tử Chi hỏi “Vậy thì tất cả họ và Hoàng thượng sẽ ra sao?”

Anh run người đáp “Tất cả những người có mặt trong đêm đó đều phải vào nhà lao chờ xét xử, chỉ có Hoàng thượng là người đứng đầu Nam triều nên được thả ra.”

Tử Chi hoang mang “Nhưng nói như vậy, thì cha tôi sao lại bị bắt? Chẳng lẽ chỉ vì ông là người thân cận với đức Duy Tân mà quân tòa Khâm bắt cha tôi à?”

Anh nói “Bẩm tiểu thơ, ông Thượng đúng ra không hề liên can gì hết cuộc khởi nghĩa này. Thậm chí khi tất cả bị bại lộ, ông Thượng chính là người được giao nhiệm vụ thảo bản án xử Hoàng thượng cùng đám người khởi nghĩa. Nhưng trong đám người bị bắt hôm đó lại có người quen biết với ông Thượng. Ông ta dù ngồi trong ngục nhưng vì lo cho tương lai Hoàng thượng mà viết thư trên một mẩu giấy quyến hút thuốc, bí mật trao người chuyển đi, trong thư nhận lãnh hết mọi trách nhiệm về những việc đã xảy ra đều thuộc về ông cùng những người khác. Tuy nhiên, dù làm kín kẽ thế nào cũng không qua được bọn tay sai tên Khâm sứ nên vì mẩu giấy này mà ông Thượng bị quy chụp tội đồng lõa quân khởi nghĩa, vì thế mới có cớ sự như hôm nay.”

Tử Chi bàng hoàng hỏi gấp “Nếu vậy thì xem như số phận của cha tôi đều như cá trên thớt, chỉ chờ ngày bị xét xử. Thật không có cách nào để cứu cha tôi hay sao?”

Anh cười nhẹ nói “Biết rằng nghe xong bà và cô sẽ lo lắng nên ngài tức tốc truyền tin cho hai người biết, rằng ngài ngày mai sẽ đến gặp ông Khâm để nói chuyện, giải cứu cho ông Thượng, nên bà và cô yên tâm. Ngài bảo, gia đình ngồi ở nhà chờ tin, đừng quá lo lắng mà sinh bệnh. Ông Thượng chắc sẽ về sớm thôi.”

Bà mệnh phụ trầm giọng mông lung, nước mắt lưng tròng “Hoàng thượng thương nhà tôi thì ngài nói vậy, chứ bọn Pháp trước giờ bắt được tên nào là chẳng tha tên đó, chồng tôi lại là quan lớn, giờ bị quy tội này, ai chắc được bọn nó không giết sạch để nhổ tận gốc, sống chết mặc bây?”

Tử Chi quay sang dỗ mẹ “Đức Duy Tân đã bảo là cứu là sẽ cứu được, ngài thương gia đình ta, thương cha, thương mẹ không kể xiết mới đêm khuya gấp rút cho người tới báo tin, lại còn không màng khó mà đến gặp ông Khâm để cứu cha. Con nghĩ mai hoặc mốt cha sẽ về thôi. Vả lại, cha là quan lớn triều đình, bọn chúng chắc cũng không dám nói đánh là đánh, nói giết là giết, nên con xin mẹ đừng quá lo.”

Rồi cô nhìn anh Huỳnh mà nói “Xin dám hỏi anh, Hoàng thượng còn lời nào căn dặn nữa hay không?”

Anh nhẹ lắc đầu “Dạ bẩm cô, vì đêm khuya gấp vội, lại lén lút tránh sự chú ý của tay sai ông Khâm nên ngài chỉ kịp nói nhanh gọn bấy nhiêu. Tôi cũng không dám hỏi thêm.”

Tử Chi gật đầu “Tôi hiểu, thưa anh, không chi cả. Như vậy là Hoàng thượng đã quan tâm quá nhiều cho gia đình chúng tôi rồi. Nhờ vậy mà tôi và mẹ bớt lo. Anh có gặp lại Hoàng thượng thì chuyển lời cảm ơn của tôi đến ngài.”

“Dạ bẩm cô, chắc chắn rồi” Anh cười rồi nhìn đồng hồ nói “Giờ đã gần nửa đêm, nếu bà và cô không còn nhắn gởi gì nữa thì tôi xin phép được ra về.”

Bà mệnh phụ quẹt nước mắt, khách sáo nói “Ấy chết, anh đội mưa đi đường đến báo tin mà nãy giờ khách đến nhà mà chúng tôi cũng chẳng khoản đãi trà bánh. Hay là thế này, chúng tôi từ trưa đến giờ cũng chưa có bỏ bụng thứ chi, anh nán lại một chút dùng cơm với nhà tôi để có sức mà về Nội.”

Anh Huỳnh cười “Dạ, được bà mệnh phụ mời thì tôi nào dám từ chối, nhưng chắc tôi phải về để ngày mai còn phải vào Nội sớm. Nếu có thông tin gì khác thì Hoàng thượng sẽ lệnh tôi đi đến đây báo tin ngay nên bà mệnh phụ và cô cứ ở nhà mà đợi tin.”

Bà nghe thế cũng gật đầu “Vậy chúng tôi xin phiền anh.”

Anh cười rồi đứng dậy. Thấy anh đội nón lên đầu định ra về, bà mệnh phụ vẫn chưa kịp xoay người gọi người hầu ra tiễn khách thì Tử Chi bảo “Thưa mẹ, không cần đâu, bọn chúng chắc đang nằm nghỉ dưới bếp. Để con đưa anh ra ngoài cửa cũng được.”

Bà nghe xong cũng gật đầu đồng ý rồi nhìn cả hai bước ra hiên nhà khách. Bên ngoài trời còn mưa lất phất, gió bất giác thổi nhiều làm đêm lại càng tịch mịch, Tử Chi cùng anh Huỳnh chạy vội ra cổng để không bị ướt. Tử Chi có đề nghị anh chờ một lát để cô mang ô ra, đi đường về cho đỡ phải ướt nhưng anh lắc đầu “Dạ bẩm cô, bên ngoài có xe của Hoàng đế đứng đợi nên cô không phải lo cho tôi.”

Khi đến dưới mái hiên của cổng lớn trước nhà, Huỳnh vừa nói tiếng cáo biệt thì Tử Chi nói “Anh Huỳnh, đợi đã.”

Anh quay người lại ngạc nhiên hỏi “Dạ bẩm, tiểu thơ còn điều chi muốn dặn dò?”

Tử Chi không trả lời ngay, đầu khẽ xoay người lại nhìn bóng mẹ mình đang ngồi trên ghế trong nhà khách, rồi quay lại nhìn anh Huỳnh ngập ngừng “Chẳng hay, hôm nay khi anh nhận tin từ Hoàng thượng, ngoài tin tức của cha tôi, thì ngài….ngài có nhắn gởi gì thêm không? Ngài…có nhắc gì đến tôi không?”

Nói xong những lời này, tay chân Tử Chi cứng đờ, tim cô đánh nhịp liên hồi như thể đợi chờ một cái gật đầu.

Huỳnh như hiểu ý, anh nói “Bẩm cô, vì tình thế gấp rút, ngài không nói nhiều, chỉ kịp nói với tôi những điều ban nãy rồi gọi người chở tôi đến đây ngay. Tiểu thơ cũng biết, Hoàng thượng không phải là người hay tâm sự, tất cả buồn vui sướng khổ, ngài đều giấu trong lòng, cứ tự mình mà chịu đựng. Nhưng dù không nói ra, thân là kẻ kề cận ngài từ sớm, tâm sự của ngài tôi cũng hiểu phần nào, rằng miệng thì im lặng mà trong lòng trước sau vẫn nhớ đến cô, vẫn quan tâm đến tiểu thơ nhiều không kể. Cớ sự ngày hôm nay ngài nhận hết lỗi nơi ngài, tôi nghĩ, phần nhiều là vì nó làm cho tiểu thơ đang yên đang lành lại phải bị cắm ngay mảnh sành, ngài áy náy không nguôi.”

Tử Chi nghe xong, lòng nhẹ được phần nào, nghẹn giọng nói “Cảm ơn anh, tôi cũng biết Hoàng thượng thương gia đình tôi nhiều, chỉ là…”

Huỳnh an ủi “Bẩm cô, tôi hiểu. Ngài ấy và tiểu thơ đều có tâm sự của riêng mình không nói được với ai. Tiểu thơ xin thứ cho tôi nhiều lời, đến nước này rồi, cô chắc giờ cũng hiểu vì sao ngày xưa chuyện của cô cùng ngài ấy lại vô duyên vô cớ không thành, dù rằng lễ vật đã đem tận nhà, con dâu đã được gặp mặt mẹ chồng, chỉ chờ ngày lên xe hoa mà rước vô Nội rồi chứ?”

Tử Chi ngẩn người ra một lát, rồi trân mắt nhìn anh Huỳnh, giọng lấp bấp “Chẳng lẽ…chẳng lẽ vì Hoàng thượng đã biết được rằng trước sau sẽ có ngày hôm nay?”

Anh Huỳnh gật đầu với vẻ mặt thương cảm “Dạ bẩm cô, phải như vậy. Khoảng thời gian Hoàng thượng biết được thông tin liên lạc từ phía hội cách mạng là lúc ngài đã bắt đầu hứa hôn với tiểu thơ. Nhưng ngay sau khi các nhà hoạt động liên lạc được với ngài, ngài vui lắm, bảo là đất nước sắp thoát khỏi bọn Pháp rồi, lại còn sốt sắng cùng các nhà lãnh đạo đó bàn tính cho đêm khởi nghĩa. Nhưng sau đó không lâu, Hoàng thượng lại thường trầm ngâm suy nghĩ mông lung, không vui như trước nữa, bảo rằng chuyện của Hoàng thượng cùng tiểu thơ chắc không có cơ hội. Rồi, chỉ đúng một tuần sau khi ngài nhận tin thì tôi nghe ngài từ hôn với nhà tiểu thơ. Còn những gì diễn ra sau này, thì chắc cô cũng đã rõ.”

Mắt Tử Chi như tối sầm, xung quanh mọi thứ dần tan biến. Mưa không nặng hạt, nhưng không khí bỗng dưng trở nên lạnh lẽo, lạnh đến thấu cả tâm can. Những lời anh Huỳnh nói như bóp nghẹn cô cho đến khi nước mắt chảy ra từng dòng. Tử Chi đau đớn “Vậy là,…ngài, ngài vì ta, trước sau cũng vì ta. Ta…”

Anh Huỳnh nhìn ra xe rồi gấp rút nói “Mong tiểu thơ đừng đau lòng quá. Hoàng thượng nếu biết tiểu thơ vì ngài mà đứng dưới mưa khóc thì chắc chắn sẽ không vui. Tiểu thơ nên đi vào nhà. Đêm đã khuya, tôi giờ phải về. Nếu có thêm thông tin nào thì Hoàng thượng sẽ phái tôi đến đây. Còn bây giờ, xin phép cho tôi được cáo lui.”

Tử Chi vội quẹt nước mắt rồi nói “Cảm ơn anh. Anh đi về cẩn thận. Ngày mai nếu có gặp Hoàng thượng, nhờ anh nhắn rằng nhà tôi cảm ơn ngài, và cũng nói rằng…tôi và mẹ vẫn khỏe.”

Anh Huỳnh cười nhẹ rồi gật đầu bái biệt, sau đó liền chạy nhanh ra xe. Đèn pha bật sáng, soi rõ từng giọt mưa đang rơi xuống mặt đường. Bánh lăn chạy dài lướt qua mấy cây me rồi phóng nhanh vào lối rẽ đằng trước, bỏ lại Tử Chi vẫn còn đứng dưới hiên cổng.

Lá me giờ rơi rụng trước thềm đá theo gió và mưa trong bóng đêm, thêm tiếng xào xạc vây xung quanh như tô điểm cho tâm trạng thêm mấy phần tịch mịch, cô liêu. Giờ đây trong Tử Chi dâng lên một nỗi niềm khó tả. Biết phải nói gì đây khi tất cả sự thật giờ vỡ lẽ? Biết phải trách ai đây khi sau bao đắng cay của bản thân cuối cùng cũng chẳng thấm đâu so với sự hy sinh của người ta? Cảm xúc khi nhận ra rằng Hoàng thượng vì chân tình dành cho mình mà nhận hết thảy đau khổ làm cô còn chua xót hơn cả lúc bị từ hôn vạn lần. Tay đưa lên rồi ghì chặt miệng kiềm nén không cho bật ra tiếng khóc nấc, nước mắt lớn nhỏ lại thi nhau tuông trào. Đôi chân không còn khả năng để đứng vững, thể xác này đây giờ không còn chút sức lực. Tử Chi khụy xuống, tay đỡ lấy then cài cổng để ngăn khỏi bị ngã. Gió bắt đầu nổi lớn và mưa lại càng nặng hạt, Tử Chi co rúm người lại làm chính mình trở nên nhỏ bé và đáng thương hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ cô muốn hóa mình vào cơn mưa như lúc này, để có thể mãi mãi được nhẹ nhàng, vỡ tan và vĩnh viễn tan biến vào trong bóng đêm hư không tĩnh lặng.

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
[HXH] A Magician for a Lover series
-Chapter 1: Lý do chính đáng nhất để ngoại tình--Chapter 2: Giấc mơ điên khùng trong đêm trăng tròn -Chapter 3: Amazing Illumi hay là câu chuyện Hisoka và Angst-new-
Trực tuyến
20 Khách, 2 Thành viên
Kazeshizu, glamon