Thỏa thuận sử dụng Liên hệ Thông tin bản quyền
Quán mì Tàu bán hơn tám mươi năm, qua ba đời đứng bếp vẫn còn chong đèn thắp lửa từ chiều đến tang tảng sáng. Năm cái bàn. Hai mươi cái ghế. Tương xanh dấm đỏ. Sa tế thơm lừng. Một vắt mì chan nước lèo suông, rắc nhúm lá hẹ cũng ngon đủ vị thời gian. Nghe nói, khách đến trước mười hai giờ đêm là người. Sau mười hai giờ, biết đâu không phải.

Thể loại: Các cuộc thi > Mini Contest 1 Rating: T Hoàn thành:
Phân đoạn: 7 Độ dài: 24570 từ Đọc: 607 lần Phản hồi: 0 Yêu thích: 1
Đăng: 30 Jul 2017 Cập nhật: 02 Aug 2017

lời tác giả bởi Anyone
lời tác giả:


Lúc nhận đề bài, mình cũng nghĩ ngay đến các ý tưởng về thần thoại, ma ám, quỷ quái, kinh dị, đổi hồn, xuyên không, dã sử… Thế rồi mình nghĩ, mình có thể viết cái gì khác hay không?

Hôm trước, mình tình cờ viết ra một câu, cho một truyện ngắn khác, “Thuở xa xôi nọ, người ta tin rằng có mười nhà vua chia nhau cai quản thế giới bên kia.” Hóa ra lại khởi đầu cho câu chuyện này khá ngọt. Nhưng mình muốn lùi lại một chút, không nói về những đấng uy quyền đạo mạo phép thuật vô biên, mà nói về những bạn đang học việc, và lớn lên cùng công việc của mình, dù lớn hay nhỏ, dù thần thông quảng đại hay việc bình thường ở trần thế.

A Tứ và Chi, ở độ tuổi hai lăm - hai bảy thì vừa đủ kinh nghiệm để tự mình đảm đương một mảng. Vừa đủ trẻ trung để còn cảm thấy hoang mang mỗi lần phạm phải sai lầm và đứng trước những lựa chọn con đường đi tiếp phía trước. Họ học cách chăm sóc bản thân mình và cảm thông cho người khác. Họ may mắn có người cùng trò chuyện bên bữa ăn muộn, cùng nhau đi khắp thành phố, mắt thấy tai nghe nhiều chuyện vui buồn mỗi ngày qua. Và cũng như nhiều cuộc gặp gỡ khác, cuối cùng có thể họ sẽ không còn gặp lại nhau, nhưng những mến thương họ dành cho nhau mới là điều mình muốn nói. Chúng ta trưởng thành từ các quyết định của mình, và từ việc chấp nhận rằng mỗi quyết định sẽ có thứ gì đó mất đi - mới là tinh thần mình muốn gửi gắm.

Về công việc, nhìn từ một góc độ thì A Tứ sẽ trở thành thần, Chi mãi mãi là người. Việc A Tứ làm một cách nào đó là đầy quyền năng hơn công việc thường nhật có vẻ lặp đi lặp lại của Chi. Nhưng nhìn góc độ khác, Chi mới là người tay không mà “đội đá vá trời”, vá những lỗ hổng mà cô nhìn thấy, mỗi ngày, mỗi giờ, và chịu trách nhiệm lớn lao cho từng bài toán cô giải. A Tứ, lại là người dịu dàng ấm áp, đầy cảm thông và xoa dịu những nặng nề của Chi và nhiều sinh mệnh khác. Ở đây, tác giả chỉ muốn lật lại một chút mô típ thường thấy trong các truyện tình cảm, trong đó thường nam chính chịu trách nhiệm cân cả thế giới, vai trò kinh tế nâng lên tận trời, còn nữ chính, chỉ cần yêu anh và sống an nhàn là đủ.

Viết được một câu chuyện quen mà lạ, lạ mà quen thế này với mình, đã rất mãn nguyện. Nếu có điều gì còn tiếc nuối, ấy là về thầy Quảng chín ông chú kia. Có lẽ để hẹn một dịp khác, mình có thể đi sâu hơn vào mười tòa cung điện của các thầy, xem họ bỏ thuốc gì trong hồ lô.

Về ba má của A Tứ, có lẽ cậu đã gặp lại họ vào một lúc nào đó trước Chi. Mình cũng suy nghĩ mãi là có nên kể hay không, rốt cuộc là không. Mình tin là cậu đã làm tốt trong thời khắc đó, và đã tiếp tục bước về phía trước. Như vậy là đủ, ha.

Cảm ơn mọi người đã đọc, và trước khi kết thúc, mình gửi một vài bản nhạc đã đi cùng mình trong suốt quá trình viết:

Phạm Duy, Thái Thanh - Đưa em tìm động hoa vàng
Phạm Duy, Thái Thanh - Nghìn trùng xa cách
Trịnh Công Sơn, Khánh Ly - Đêm thấy ta là thác đổ
Việt Anh, Thu Phương - Chưa bao giờ
Syd Matters - Obstacles
James Blake - Give me my month
James Black - I only know (What I know now)
Epik High - Ocean. sand. trees
Fleet Foxes - If you need to, keep time on me
Ryuichi Sakamoto - Life
Sufjan Stevens - To be alone with you
M83 - Wait


-

Tái bút: Theo các tranh luận về thuyết lượng tử, mèo đúng là có thể xuyên không qua nhiều thế giới. Chi tiết mời đọc Những Thế Giới Song Song của Michio Kaku.

Mà, bạn nào làm nghề kiểm toán, thấy mình có viết gì sai về nghề thì cứ hê lên để mình viết lại nhen.

Thành viên
Bút danh: 
Mật khẩu: 
Chọn lọc Xem hết »
[HxH] Miss FBI
"Này em hãy đến tìm tôi Vì những con sông đã cạn nguồn rồi, Vì gió đêm nay hát lời tù tội quanh đời Về cùng tôi đứng bên âu lo này."
Trực tuyến
20 Khách, 1 Thành viên
glamon